Lear cười cười với nàng, Mông Điềm vẫn bình tĩnh xoa xoa nước đọng trên mặt, nhưng rõ ràng Lear không thèm để ý thái độ của Mông Điềm. Hắn có phương pháp cùng tiết tấu của hắn, nếu muốn ở trên người Lear tìm ra tính chất đặc biệt thì phải là tự tin, sự tự tin của hắn không kém hơn kẻ nào.
Vương Tranh hoàn thành có chút trễ, mười sáu phút ba mươi lăm giây, cuối cùng hắn dùng hai ngón tay để làm, muốn thí nghiệm một ngón tay nhưng tốc độ quá chậm chỉ có thể bỏ qua. Quả nhiên bản thân vẫn có cực hạn, nhưng chỉ cần đột phá cực hạn chính là mở ra một mảnh trời khác.
Một người cuối cùng, trở thành tiêu điểm, tên mập La Phi, tên mập đến đứng sau lưng Lear, nhỏ giọng giải thích:
- Ngày hôm qua ăn nhiều, chủ yếu là ăn tạp, buổi sáng thức dậy bụng còn có chút không thoải mái còn chưa kịp giải quyết.
Mọi người vội vàng đứng cách xa hắn thêm một chút, con mẹ nó, lúc nãy tên khốn này sẽ không xì ra chút gì đó a?
Tất cả mọi người nghĩ đến lúc có thể nghỉ ngơi, Tô An lại cười tủm tỉm xuất hiện:
Mọi người nhìn bầu trời xanh thẳm, rốt cục hiểu được nơi này vì sao gọi là đảo Ác Ma, đôi khi Ác Ma sẽ cho ngươi vài phút thời gian tranh thủ, nhưng cái giá phải trả tuyệt đối là vô cùng thảm trọng.
Rất nhanh tất cả mọi người ý thức được một cái vấn đề tương đối nghiêm trọng, tuy rằng hòn đảo này không lớn, lại cũng không có nhỏ như tưởng tượng , một vòng hẳn là còn có thể, nhưng mười vòng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


