Hoàn thành một hồi thích thích chiến đấu, Vương Tranh cùng Nghiêm Tiểu Tô kề vai sát cánh trở lại trường học.
- Em Gái Lưu Manh người này rất giảo hoạt, haizz, đáng thương một củ cải trắng nõn,cứ như vậy bị gặm.
Nghiêm Tiểu Tô cười to nói, một đám người ở quân đoàn điên cuồng châm chọc, Tiểu Mạt được xem là nữ thần của không ít người trong quân đoàn a, thế nhưng bị Rainbow tán tới tay.
- Tuy rằng trình độ của Diêu Ngả Luân cùng Trần Tú bình thường nhưng mà năng lực phân tích của bọn hắn quả thật rất pro, hơn nữa hai vị này lại thích lên mặt dạy đời, nơi nơi chỉ điểm, không thể không nói cũng có tác dụng.
Vương Tranh mỉm cười, vừa mới chuẩn bị mở miệng, điện thoại liền vang lên:
- Vương Tranh, em lại chạy đi đâu, lập tức đến phòng thí nghiệm!
Bên trong điện thoại truyền đến tiếng "gầm thét" của Tiếu Phỉ.
Nghiêm Tiểu Tô vui vẻ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)