- Sói bà ngoại mà đáng yêu như vậy ta thật sự muốn có đấy.
Người nói vô tâm, người nghe cố ý, bạn học Vương ăn rất thỏa thích, Diệp Tử Tô cũng rất vui vẻ, trong lòng càng thêm cảm kích Lâm Hồi Âm.
Mở lễ vật của Lâm Hồi Âm ra, có đĩa nhạc được kí tên, mấy tờ áp phích, còn có hai vé, hiển nhiên là vì chuẩn bị cho hai người, như thế này dường như có chút hơi quá chu đáo.
Vương Tranh cùng Diệp Tử Tô hai mặt nhìn nhau, có chút kinh ngạc, quá tốt rồi.
- Có lẽ bản thân nàng không tính là gì, hoặc là mọi người ở Aslan đều khách khí như vậy.
Diệp Tử Tô cười nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

