Tại biệt thự của nhà họ Dịch ở Vịnh Thiển
Thủy, đèn đã tắt từ lâu. Lúc này là hai giờ sáng, màn đêm trên núi yên tĩnh hơn hẳn so với thành phố.
Dịch Tư Linh đang mơ màng trong giấc ngủ thì điện thoại bên cạnh không ngừng rung, rung mãi. Cô ấy đột ngột mở mắt, cáu kỉnh cầm điện thoại lên, mơ màng nhìn thoáng qua tin nhắn——
[Dịch Tư Linh, cô có nhu cầu cao không? Cô có muốn đàn ông không?]
Dịch Tư Linh phát điên, hét lên một tiếng rồi nhấn gửi âm thanh: "Cô là đồ biến thái đáng chết, nửa đêm quấy rối bổn tiểu thư, chết đi chết đi chết đi! Tôi sẽ nói với ba tôi để ông ấy xử lý cậu!"
Trần Vi Kỳ đưa tay bịt tai, suýt nữa bị làm thủng màng nhĩ. Bất lực, cô gửi lại một đoạn âm thanh: "Là tôi, Tanya đây."
Dịch Tư Linh định thần lại, nhìn rõ ghi chú tên liên lạc là "Con nhỏ chết tiệt". Cô ấy lập tức ngồi bật dậy, gọi thằng một cuộc thoại. Chưa kịp reo hết một giây, cuộc gọi đã được kết nối. Tốc độ này bất giác khiến cô ấy cảm thấy rất hài lòng.
"Trần Vi Kỳ, cô bị bệnh à? Nửa đêm không ngủ mà còn làm loạn." Dịch Tư Linh ngáp dài, tay lướt qua đoạn tin nhắn, càng đọc mặt càng đỏ. "Cô... đang khoe khoang hạnh phúc đấy à? Trang Thiếu Châu nói muốn làm chuyện đó với cô à, cô đang ngầm khoe mình quyến rũ lắm đúng không?"
Dịch Tư Linh tiếp tục nói với kiểu suy nghĩ kỳ lạ: "Không đúng! Cô hỏi tôi đã làm chưa, ý cô là gì? Cô nghĩ tôi kém cỏi à? Cô với Chu Tễ Trì đã làm rồi thì giỏi lắm chắc?"
Trần Vi Kỳ nghe giọng nói ồn ào ấy, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn nhiều. Cô lặng lẽ nhìn về phía xa, nơi biển cả rộng lớn với những con tàu nhỏ tựa như những đốm trắng trên bức tranh.
Cô nhẹ nhàng nói: "Chưa."
"?"
"Chưa từng làm với A Trì."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Trần Vi Kỳ có thể tưởng tượng được vẻ mặt kinh ngạc đến không khép nổi miệng của Dịch Tư Linh.
Cũng đúng thôi. Cô và Chu Tễ Trì đã quen biết nhau từ thời trung học, đến khi cô đi Anh mới chính thức xác định quan hệ. Quen biết suốt 7 năm, yêu nhau một năm, vậy mà chưa từng vượt qua giới hạn, đúng là điều khó tin.
Cô không phải kiểu người bảo thủ hay giữ gìn sự trinh tiết một cách cứng nhắc. Cô luôn tin rằng nếu thích thì nên hết mình, nên cuồng nhiệt một chút.
"A Trì có phải là... không có khả năng không?" Dịch Tư Linh cẩn thận nói, giọng rất nhẹ nhàng, như sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Trần Vi Kỳ vì chuyện "không khả năng" của bạn trai cũ. Đúng là cô nàng thương Trần Vi Kỳ thật lòng.
"À, chẳng trách cô lại chia tay với anh ta. Tanya, tôi hiểu cô rồi. Đừng buồn nữa, nhìn Trang Thiếu Châu là biết anh ta rất 'ổn', chắc chắn đầy đủ, mạnh mẽ. Cô không thể nào xui đến mức gặp hai người đàn ông liên tiếp đều là 'pháo câm' được."
Trần Vi Kỳ bật cười thành tiếng: "Cô đúng là niềm vui của tôi, bảo bối à."
Dịch Tư Linh bực bội: "Cút đi!"
"A Trì không chịu làm với tôi." Trần Vi Kỳ nhấp một ngụm rượu, giọng nói nhẹ bẫng, như không biết đang kể với ai, chỉ đơn giản muốn nói ra. Cô chẳng có ai để tâm sự những điều này.
"Tại sao???"
Dịch Tư Linh hoàn toàn không thể hiểu nổi. Cô ấy từng phải công nhận vẻ đẹp của Trần Vi Kỳ, vẻ đẹp đó chỉ kém cô ấy có 0,5 điểm thôi. Với nhan sắc như vậy, cả Hương Cảng này không có người thứ hai. Làm sao một người đàn ông có thể cưỡng lại mà không muốn cô được chứ? Nếu không phải có vấn đề tâm lý thì chắc chắn là bất lực.
"Anh ấy nói lần đầu của bọn tôi phải để dành cho đêm tân hôn." Trần Vi Kỳ nói, đôi môi hơi nhếch lên vẻ chế giễu: "Tôi không tin mấy lý lẽ kiểu đó, thích thì làm thôi. Giữ gìn gì chứ? Lẽ nào đêm tân hôn lại ý nghĩa hơn sao? Tôi đã cãi nhau với anh ấy vì chuyện này, nhưng anh ấy chỉ cười và nói không muốn làm tổn thương tôi. Bây giờ tôi mới hiểu, tại sao anh ấy lại như vậy."
Cô khẽ mím môi, lông mi ướt đẫm, chớp nhẹ một cái.
"Anh ấy biết chúng tôi không thể kết hôn, ngay từ đầu đã biết chúng tôi sẽ không đi được xa. Anh ấy không muốn tôi yêu quá sâu, để rồi không thể rút ra được."
Gió biển thổi mạnh qua, làm giọng nói của Trần Vi Kỳ như tan biến vào không trung, mảnh vỡ của câu chữ bị cuốn đi.
Dịch Tư Linh không biết phải nói gì. Trong bóng tối, cô ấy chỉ lắng nghe giọng nói mềm mại, mang theo nỗi buồn phảng phất, tựa như tiếng vọng từ một hòn đảo hoang vắng giữa màn sương mờ trên biển cả xa xôi. Hòn đảo ấy yên lặng dưới ánh trăng, chẳng ai biết đến.
Có lẽ bên kia đang khóc, nhưng cô ấy không muốn nói thẳng ra.
"A Trì là một người rất tốt, rất tốt. Nhưng Vi Kỳ, tại sao cô lại thích anh ấy đến vậy? Người theo đuổi cô nhiều thế mà."
Trần Vi Kỳ im lặng nhấp thêm một ngụm rượu vang. Cô từng tự hỏi bản thân điều này: tại sao lại thích Chu Tễ Trì? Thích điều gì ở anh ấy?
"Cô có nhớ vụ bắt cóc con tin ở vịnh Thâm Thủy 8 năm trước không?"
Dịch Tư Linh suy nghĩ một lúc rồi kêu lên: "À! Ý cô là vụ đó à, tôi nhớ! Lúc ấy ba tôi sợ muốn chết, nhà tôi còn phải thuê thêm hơn chục vệ sĩ!"
Vụ án này từng làm chấn động giới nhà giàu Hồng Kông. Bọn bắt cóc yêu cầu khoản tiền chuộc trên trời, 3 tỷ đô la Hồng Kông. Để bảo vệ danh tính nạn nhân, cảnh sát chưa từng công khai thông tin về người bị bắt cóc. Chỉ biết đó là một đứa trẻ.
Trần Vi Kỳ cười nhạt, bình thản nói: "Thật ra họ Mạch đó đã bắt cóc hai người, là tôi và anh cả tôi."
Dịch Tư Linh hít một hơi lạnh, quên cả mắng Trần Vi Kỳ là bạn thân plastic, chuyện lớn như vậy mà giấu suốt bao nhiêu năm.
"Hồi đó không phải cô hay than phiền rằng tôi tính tình kỳ lạ sao? Không phải tôi kỳ lạ, mà là tôi gặp vấn đề tâm lý."
Bị bọn bắt cóc nhốt trong căn hầm tối đen như mực suốt hàng chục giờ liền, một tiểu thư quen được nuông chiều như cô chỉ có thể uống được nửa chai nước bẩn, còn vương mùi hôi.
Là Trần Bắc Đàn – anh cả cô, đã thương lượng với bọn bắt cóc, nói rằng giữ hai con tin là quá nhiều, chi bằng thả em gái anh ta về Vịnh Thâm Thủy để báo tin. Nhà họ Trần sẽ không bao giờ bỏ rơi con trai trưởng, 3 tỷ vẫn sẽ giao đủ.
Trần Vi Kỳ nhắm mắt, hàng mi ẩm ướt, không muốn hồi tưởng lại những ký ức mà cô đã ép mình chôn vùi: "Dịch Tư Linh, năm đó tôi gặp A Trì. Nếu không có anh ấy, có lẽ đến giờ tôi vẫn không thể vượt qua. Là tôi đã phụ anh ấy."
Chu Tễ Trì đã ở bên cô trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời, động viên, bao dung cô. Nhưng đến lúc chia tay, cô chỉ gửi một tin nhắn, chấm dứt mối quan hệ mấy năm của họ một cách qua loa.
"...Vậy tại sao cô lại phụ anh ấy?" Dịch Tư Linh cảm thấy lượng thông tin tối nay quá lớn, miệng vẫn ngớ ra, không khép lại được.
Trần Vi Kỳ nằm trên ghế mây, bầu trời đêm lấp lánh ánh đèn neon lắc lư trước mắt cô: "Dịch Tư Linh, cuộc đời là phải có được, có mất. Trước đây tôi không tin, cứ nghĩ rằng mình là duy ngã độc tôn, cái gì cũng có thể có được."
"Đừng làm ra vẻ sâu sắc trước mặt tôi, Trần Vi Kỳ, tôi ghét nhất là cô như vậy." Dịch Tư Linh kiêu kỳ nói.
Trần Vi Kỳ mệt mỏi xoa xoa thái dương, đành đưa ra một ví dụ dễ hiểu hơn: "Trang sức và tình yêu, cô chọn cái nào?"
"Chia tay ngay, không có trang sức thì tôi sống không nổi. Dù đẹp trai hơn cả A Trì cũng không thể." Dịch Tư Linh chỉ cần nghĩ thôi đã thấy đau lòng. Cuộc đời phụ nữ có thể không có đàn ông, nhưng tuyệt đối không thể thiếu những viên đá lấp lánh.
Trần Vi Kỳ: "..."
"Trần Vi Kỳ, cô đừng nghĩ nhiều. Đã chia tay thì đừng quay đầu lại nữa. Mỗi người xuất hiện bên cạnh cô đều là định mệnh. Có lẽ, A Trì xuất hiện chỉ để đồng hành cùng cô vượt qua giai đoạn đó. Sau này cô sẽ gặp người mình yêu hơn, không sao cả. Cô chỉ cần tin rằng – trang sức, hàng hiệu và tài sản quan trọng hơn đàn ông gấp trăm lần!"
Trần Vi Kỳ chớp mắt, ánh đèn mờ ảo phản chiếu trong tầm nhìn nhòe nước của cô. Cô bật cười: "Làm sao cô biết tôi sẽ gặp được người yêu hơn?"
Tất cả những gì Trang Thiếu Châu làm chỉ để lên giường với cô. Đúng thôi, anh muốn điều đó, chẳng có gì khó hiểu cả. Người đàn ông nào lại không muốn lên giường với một người phụ nữ đẹp?
Cô đặt ly rượu xuống đất, đổi sang tư thế nằm nghiêng, nhìn chăm chăm vào những ngón tay của mình, khẽ nói: "Cô nói xem, liệu có khả năng cả đời này tôi không thể bước ra khỏi chuyện cũ không?"
Dịch Tư Linh không hề do dự, phản bác ngay: "Không thể nào. Bỏ lỡ người đàn ông tốt đến đâu cũng không đáng để đau khổ cả đời! Đợi cô nguôi đi sự u ám này, học cách tận hưởng hương vị của người đàn ông mới, cùng anh ta vui vẻ đến quên trời quên đất, cô sẽ quên ngay người cũ thôi."
"Nếu cô là loại phụ nữ mãi chìm đắm trong một mối tình, vậy thì tôi thấy khinh thường cô. Cô không xứng làm đối thủ của tôi, Dịch Tư Linh nữa. Cô có thể yêu rất nhiều gã đàn ông thối, nhưng người cô yêu nhất không thể không là chính bản thân cô." Giọng nói kiêu kỳ vang lên từng chữ một.
Toàn Hồng Kông, chỉ có Dịch Tư Linh là hiểu cô.
Đêm nay, cả cảng Victoria vẫn rực rỡ như dải ngân hà. Trần Vi Kỳ khẽ mỉm cười: "Dĩ nhiên rồi, Dịch Tư Linh. Cô biết tôi mà, tôi luôn nhìn về phía trước."
"Nhưng mà..." Cô cười nhạt, trêu chọc:
"Cô là cô nhóc chưa từng yêu ai, vẫn còn ngây thơ, mà cũng hiểu được đàn ông cơ đấy."
"Cô—" Dịch Tư Linh bực mình vì lòng tốt của mình bị xem nhẹ, biết ngay là không đáng thương hại Trần Vi Kỳ.
"Con nhỏ đáng ghét, cô cứ chờ đó! Công chúa này nhất định trong một năm sẽ có người yêu, tìm một người đẹp trai hơn cả Trang Thiếu Châu và Chu Tễ Trì cộng lại, còn mạnh mẽ, giàu có hơn! Để tức chết cô!"
"Không thể nào, cô nằm mơ à."
"Tôi thấy cô mới là người nằm mơ!"
.............
Hậu quả của việc uống cả một chai rượu vang là phải đến khi mặt trời lên cao mới miễn cưỡng tỉnh dậy. Chỉ cần Trần Vi Kỳ cử động, Bảo Bảo nhào đến liếm mặt cô, cái đuôi quẫy điên cuồng.
Cô đẩy đầu con chó ra, với tay xuống gối mò điện thoại một lúc lâu mới tìm thấy. Nhìn đồng hồ, đã gần 10 giờ.
Trần Vi Kỳ chưa bao giờ ngủ dậy muộn hơn 8 giờ 30.
Cô gắng gượng ngồi dậy, nheo mắt, trong đầu vẫn văng vẳng tiếng ồn ào của tối qua. Chớp mắt một cái, mặt trời đã mọc, màn đêm qua đi, một ngày mới lại bắt đầu.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ, dòng xe tấp nập, những tòa nhà chọc trời, mọi thứ cứ thế lặp đi lặp lại, đều đặn và trật tự.
Có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, ngoài cuộc gọi từ Mỹ Du và thư ký, còn có một số lạ ở địa phương. Trần Vi Kỳ ngáp dài, định gọi lại cho Mỹ Du, thì điện thoại rung lên. Vẫn là số lạ đó.
Cô nghi ngờ bắt máy, nhưng không lên tiếng.
"Cuối cùng em cũng tỉnh."
Một giọng nói trầm ấm phát ra từ loa, ngữ điệu lãnh đạm, không lộ rõ cảm xúc, nhưng giọng nói ấy rất dễ nhận ra, không thể nhầm lẫn.
Trần Vi Kỳ sững lại: "Trang Thiếu Châu?"
Trang Thiếu Châu cúi đầu nhìn đồng hồ, cả đời anh chưa từng đợi ai lâu tận một tiếng đồng hồ.
"Mở cửa. Tôi đang ở trước căn hộ của em."
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)