“...” Chu Tiến cạn lời, “Thanh Diễm, em có thể đừng lúc nào cũng ăn nói đùa cợt vô tri như thế được không, anh đang nói chuyện nghiêm túc với em đấy.”
Liêu Thanh Diễm khẽ cười, “Em đã bảo là không đón sinh nhật rồi mà.”
Chu Tiến không tiếp tục vặn vẹo chuyện này nữa, “Sau này có tin nhắn thì trả lời kịp thời giùm anh cái được không? Không rảnh thì nhắn lại một dấu chấm cũng được.”
“Được rồi, được rồi, biết rồi mà.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Chu Tiến lại nói: “Mặc dù anh và Ngu Ức Ninh... nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc chúng ta mãi mãi là bạn bè. Em cũng không cần phải kiêng dè điều gì hết, cứ tự nhiên như trước giờ đi.”
“Em bị dội cả một người đầy nước súp cơ đấy, còn mặt mũi nào mà tiếp tục vác mặt ra ngoài nữa, em không cần sĩ diện chắc.”
“... Đúng là anh rỗi hơi mới đi quan tâm em.”
“Thật lòng quan tâm em thì giới thiệu cho em anh chàng đẹp trai nào đi, phải đẹp trai hơn cả cái kiểu như Bạc Tư Niên ấy...”
Chu Tiến thẳng tay cúp máy.
Liêu Thanh Diễm bật cười, ném chiếc điện thoại sang một bên.
Gõ bàn phím trả lời tin nhắn một lát, cô bỗng nhiên dừng động tác lại. Một lúc lâu sau, cô mới nhận ra bản thân mình đang thẫn thờ.
Thế nhưng lúc nào cô cũng có thể lướt thấy bóng dáng của anh ở trong tài khoản của những người khác trong giới, lọt vào những góc rìa rìa của bức ảnh.
Vì điều này mà Liêu Thanh Diễm đã kết bạn bằng hết với những người trong giới, lúc rảnh rỗi là sẽ tuần tra với cường độ cao, giống như con sóc tích trữ quả thông vậy, tích trữ đủ mọi loại bóng dáng Bạc Tư Niên lọt vào góc ảnh.
Từ tối qua đến nay đã một khoảng thời gian dài không đăng nhập, vừa mới làm mới trang một cái là giống như vừa giải nén một tệp tin lớn vậy, ảnh nhiều đến mức lướt mãi không hết.
Phần lớn đều rất nhàm chán. Những cậu ấm cô chiêu không màng lao động, sau khi giao lưu xã hội xong xuôi là sẽ để lại vài đống rác điện tử phô trương các mối quan hệ, dừng lại xem quá nửa giây đều thuộc dạng lãng phí sinh mạng.
Lúc lướt đến mức muốn đảo lăng loàn cả mắt lên, ngón tay Liêu Thanh Diễm bỗng khựng lại.
Có người đăng bức ảnh chụp chung với Ngu Ức Ninh, góc ảnh đã chụp trúng cả vị trí của quầy bar vào trong.
Vừa vặn chính là cái cảnh tượng cô nhìn thấy lúc đó, Bạc Tư Niên hơi cúi đầu, đang lắng nghe cô con gái nhà thế giao kia nói chuyện.
Liêu Thanh Diễm lập tức bò dậy, vớ lấy chiếc túi xách đang vứt trên ghế qua.
Viên đá nhỏ màu trắng ấy đang nằm im lìm một cách ngoan ngoãn ở trong chiếc túi trong.
Giống như một lời chú thích ở cuối trang, chứng minh rằng đêm hôm qua không phải là một giấc mơ hoang đường.
/
Hai tuần sau đó, Liêu Thanh Diễm bận rộn luôn chân luôn tay, đợi đến khi công việc tạm ổn thỏa, cô mới đi đến đường Lô Hoa một chuyến.
Vào cái thời đại mà sản lượng của ngành may mặc hoàn toàn dư thừa như hiện nay, vẫn có một số tiệm may cao cấp kiên trì làm thủ công, lặng lẽ ẩn mình trong những con phố cổ kính, trở thành một phần xương thịt của thành phố.
Lúc Liêu Thanh Diễm bước vào trong tiệm, cô Mai đang đeo chiếc kính lão, tỉ mẩn lựa chọn cúc áo trong chiếc mẹt tre nhỏ.
Cô Mai ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, ngữ điệu đều đều nói: “Cháu có đến đây bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cô vẫn giữ nguyên câu nói này thôi, muốn làm học việc ở chỗ cô thì một tuần bắt buộc phải có mặt năm ngày, Tiểu Liêu à cháu bận rộn quá, cháu không thích hợp đâu.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)