7
Chúng không may mắn như Từ Kiều.
Khoảng cách gần, lại thêm chen chúc, ghế gần như phủ lên cả đám.
"Ái da, đệt, đau quá."
"Lam Tuệ, mày chơi thật à?"
Tôi lúng túng quay người, thấy cô chủ nhiệm đeo kính đi vào với sắc mặt tức giận: “Mấy đứa kia theo tôi lên phòng giáo viên!"
Trong phòng giáo viên, bầu không khí im lặng và ngột ngạt.
Ánh mắt cô giáo quét một lượt tất cả chúng tôi, gõ bàn hỏi: "Tại sao lại đánh nhau?"
Một nam sinh nhanh nhảu thoái thác: "Em cũng không biết, bọn em đang ngồi yên trong lớp, Lam Tuệ đột nhiên lấy gạch và ghế ném bọn em."
Cô chủ nhiệm chuyển ánh mắt tra hỏi về phía tôi.
Gạch và ghế vẫn còn đó, tôi không thể chối cãi.
"Nói đi!" Cô chủ nhiệm quát tôi: “Lam Tuệ, tôi thật không ngờ, bình thường em lặng lẽ trong lớp, lấy đâu ra gan lớn như vậy?!"
Bọn quậy phá lộ vẻ mặt khoái trá.
Chúng là kẻ lão luyện, chưa bao giờ để lại sơ hở cho cô chủ nhiệm tóm được.
Cuối cùng tôi từ từ ngẩng mặt lên: “Lúc kiểm tra, chúng bảo em đưa đáp án."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

