13
"Tuệ Tuệ, con đi đâu vậy?"
Giọng run rẩy của mẹ nuôi vang lên phía sau.
Tôi vô cảm quay người, cha nuôi vừa thở phào thì lập tức đề phòng e ngại nhìn tôi.
"Mẹ nói đúng, bố mẹ thực sự không còn nghĩa vụ nuôi con nữa." Tôi xoa xoa cổ tay sưng đỏ lên: “Từ hôm nay trở đi con sống chết thế nào không liên quan gì đến các người."
Mẹ nuôi mấp máy môi như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói gì.
Ra khỏi khu chung cư cũ, bên ngoài trăng sao thưa thớt.
Gió đầu hè thổi vào người tôi, tôi từ từ thở ra, bước chân về phía trước.
Mười lăm phút sau, tôi ngồi trong đồn cảnh sát, ôm ly nước nóng họ vừa rót cho, mặt không biểu cảm kể lại sự việc từ đầu đến cuối.
Tôi nhìn làn khói bốc lên từ ly nước, lẩm bẩm: "Vậy à..."
Họ đã sốt ruột muốn đuổi tôi đi.
Tôi đột ngột đứng dậy, ném ly nước trong tay, gào khóc thảm thiết: "Vậy cháu không sống nổi nữa rồi, cháu không có tiền cũng không có chỗ ở, trường học và gia đình đều đuổi cháu, thế giới này đã không còn chỗ dung thân cho cháu nữa. Các chú yên tâm, cháu bước ra khỏi đồn cảnh sát sẽ tìm một chỗ giải quyết đời mình, tuyệt đối không làm phiền các chú đâu!"
Nói xong tôi lao thẳng ra ngoài.
Làm sao họ dám để tôi tự đi ra ngoài? Một đám người vừa ngăn tôi lại, vừa khuyên nhủ ôn tồn, cả đồn cảnh sát nhỏ náo nhiệt chưa từng có.
"Các anh đang làm gì vậy?"
Cửa mở ra, một làn gió mát thổi vào.
Chúng tôi ngẩng đầu, thấy Cục trưởng đi vào cùng một người đàn ông mặc vest, sắc mặt khó coi hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


