10
Tôi lặng lẽ theo bà về nhà.
Cửa nhà mở ra, trong căn nhà thuê chật hẹp, xuất hiện một vị khách không mời mà tới.
Nhìn thấy người đàn ông toàn thân toát ra vẻ hung hãn ngồi trên ghế sofa, cơ thể tôi cứng đờ theo bản năng, kéo mẹ và em trai vào sau lưng.
"Ồ, con oắt con này còn dám về à?"
Người đàn ông thấy tôi, cười lạnh lùng bước về phía tôi.
"Ông đừng nóng vội." Mẹ tôi rụt rè nói với ông ta: “Không phải ông đã nói sẽ cư xử tốt sao?"
Người đàn ông đẩy mạnh bà ra: “Tôi có nói, nhưng trước tiên phải cho con nhóc này một trận ra trò!"
Nói xong, ông ta nắm tóc tôi, lôi đầu tôi ấn vào tường.
Người đàn ông này là cha nuôi của tôi.
Hai năm trước ông ta say rượu đánh mẹ nuôi tôi, suýt giết chết bà ấy.
Má tôi rát bỏng đau đớn, tôi đỏ mắt nhìn ông ta chằm chằm.
Mẹ nuôi ôm em trai co rúm một bên, muốn tiến lên nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.
Họ cũng sợ.
Nắm đấm giáng lên người tôi, tôi cảm thấy khắp người đều đau.
"Còn dám trừng mắt với tao?"
Có lẽ vì ánh mắt tôi quá oán hận, ông ta lại tát thêm vào mặt tôi: “Hận tao à? Đáng tiếc mày cũng chỉ là đồ nhát gan, tao đánh mày mày chỉ biết chịu đựng, mày có thể làm gì tao chứ? Ha ha ha!"
Mơ hồ, tôi thấy cái bình hoa để trên bàn, dưới ánh nắng phản chiếu ra tia sáng chói mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
