Sau khi cả nhà thu dọn sạp hàng, Hứa thị dẫn theo nhi tử trở về. Dọc đường, nàng tình cờ chạm mặt Trương nương tử, hai người đứng lại hàn huyên tâm tình hồi lâu.
Lúc về tới nhà thì mặt trời đã đứng bóng. Hứa thị có mua chút đồ ăn trên trấn, tiền bạc trong nhà tuy đã có đồng ra đồng vào, nhưng nàng vẫn chẳng nỡ chi dùng quá tay, chỉ sắm sửa vài món thanh đạm. Nồi canh đậu nành từ hôm qua vẫn còn, Hứa thị liền nổi lửa nấu bữa cơm canh giản dị. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm, không khí vô cùng đầm ấm, vui vẻ.
Dùng bữa xong, Nhược Vân tranh thủ lúc rảnh rỗi ngồi kiểm lại tiền nong. Vừa đếm, nàng ấy vừa kinh ngạc phát hiện hôm nay thế mà kiếm được tận năm trăm văn.
"Hôm nay sao lại thu được nhiều đến thế này!" Hứa thị thốt lên, gương mặt không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng.
Nhược Vân mỉm cười đáp: "Tiền bán bánh Bát Tử kiếm được xấp xỉ bốn mươi văn, cộng thêm hôm nay lũ trẻ nhỏ đều thích ăn chè nên cũng thu thêm được không ít. Hơn nữa, hôm nay tiết trời oi bức nên người mua mới đông, chứ nếu gặp ngày mưa gió thì sợ là chẳng kiếm được bao nhiêu đâu."
Hứa thị gật đầu tán đồng: "Cũng đúng, hôm nay chúng ta xuất hành từ sớm mà."
"Nói vậy, chúng ta cứ gắng bày hàng thêm một ngày nữa. Đến ngày mai là có đủ tiền đưa đương gia lên trấn tìm đại phu xem lại cái eo rồi."
Cái eo của Dung An bị trẹo, mấy ngày trước đau đến mức không chịu thấu. Về sau, ông cứ cắn răng chịu đựng vì không muốn thê nhi phải lo lắng, nhìn ngoài mặt thì tưởng như đã thuyên giảm, nhưng thực tế ban đêm ông vẫn đau tới mức thao thức chẳng thể chợp mắt. Hứa thị là người đầu ấp tay gối, lẽ tự nhiên là nàng hiểu rõ hơn ai hết.
Ngày kế tiếp, Hứa thị làm thêm không ít bánh Bát Tử, lại lặn lội lên trấn từ tờ mờ sáng, mang theo thật nhiều viên bột và đường. Đến tận xế chiều sạp hàng mới bán hết, hai người trở về có phần muộn màng, lúc này trên đường đã chẳng còn bóng dáng xe bò nào nữa.
"Vâng, mấy ngày trước ta bị trẹo ở bến tàu ạ."
"Giờ mới chạy chữa thì hơi muộn rồi. Dù có chữa khỏi, sau này vào mùa đông giá rét sợ là vẫn sẽ không tránh khỏi đau nhức."
Dung An gượng cười đáp: "Chỉ cần có thể xuống giường làm lụng được là ta mãn nguyện rồi, phiền đại phu quá."
Vị đại phu đột ngột phát lực từ phía sau, tìm đúng vị trí xương bị lệch rồi dùng sức ấn mạnh một cái. Dung An đau đớn kêu lên một tiếng thất thanh. Đại phu tiếp tục nắn lại khúc xương sống lưng cho ông rồi mỉm cười hỏi: "Đứng dậy thử xem, còn thấy đau không?"
Dung An vốn đã nằm liệt giường bấy lâu, nay thấy vậy, Dung Dữ liền vội vàng tới đỡ cha dậy. Dung An cảm giác sau lưng vẫn còn chút khó chịu, nhưng so với cơn đau thấu trời trước kia thì đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều.
"Đa tạ đại phu."
Nhược Vân nhanh nhẹn bưng nước cho đại phu rửa tay. Ông vừa rửa tay vừa ân cần dặn dò: "Sau này nhất định phải lưu tâm, ta kê cho ngươi một thang thuốc, phải kiên trì uống trong bảy ngày. Tuyệt đối không được làm việc nặng nhọc đâu đấy."
"Đa tạ đại phu, thật sự đa tạ đại phu!" Dung An cảm kích khôn cùng, liên tục hành lễ.
Đại phu cười nói: "Nếu thực sự muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn thê tử của ngươi ấy. Nếu không phải nàng hết lòng thì ta cũng chẳng muốn lặn lội đến tận đây đâu."
Dung An xúc động đáp lời: "Nội tử của ta đương nhiên ta phải cảm ơn rồi, nhưng đại phu đã vất vả một chuyến, thật sự rất đáng để tạ ơn."
"Ha ha ha, khách khí quá rồi. Thuốc này ngày mai các ngươi cứ đến tiệm lấy là được."
"Vâng, đa tạ đại phu."
"Sắc trời không còn sớm nữa, ta phải cáo từ thôi." Đại phu cười bảo.
"Chúng ta xin đưa tiễn ngài!" Cả nhà họ Dung cùng nhau tiễn đại phu lên xe bò, lại chu đáo trả sẵn cả tiền xe lượt về.
Xưa nay vị đại phu này vốn chẳng thích đi khám bệnh bên ngoài là bởi có những nhà lúc cần cứu người thì vội vàng khẩn thiết, nhưng khi chữa xong, đến một ngụm nước cũng chẳng có để đãi khách. Thậm chí gặp lúc đêm hôm khuya khoắt, chủ nhà còn chẳng buồn sắp xếp chỗ nghỉ ngơi. Nay thấy gia đình này tuy cảnh nhà nghèo khó nhưng lại rất mực hiểu lễ nghĩa, trong lòng ông thầm sinh thiện cảm.
"Vương Trung, sao lão Dung An kia lại có thể xuống giường được rồi? Còn đích thân tiễn đại phu ra ngoài nữa là sao?"
"Chuyện này tiểu nhân cũng không rõ lắm."
Vương Trung nhíu mày tiếp lời: "Chấn thương thắt lưng kiểu đó ít nhất cũng phải tốn tới hai ba lượng bạc. Trang đầu mới đưa có năm trăm văn, chắc chắn là không đủ để mời thầy chạy thuốc."
"Đúng rồi, Hứa thị kia ngày ngày ra ngoài, ngươi đi nghe ngóng xem nàng ta rốt cuộc là đi làm cái gì."
"Ngài yên tâm, tiểu nhân đã rõ."
"Đi đi."
"Dạ."
Sáng sớm hôm sau, Hứa thị lại chuẩn bị đi bày hàng. Dung An vốn muốn đi theo phụ giúp, nhưng Hứa thị nghĩ thân thể ông vừa mới khởi sắc nên đã kiên quyết từ chối.
Lần này hai người mang theo ít đồ hơn trước. Việc bốc thuốc cho Dung An tốn mất nửa lượng bạc, cộng thêm tiền công đại phu đến tận nhà khám bệnh, tổng cộng hết một lượng rưỡi. Tính cả tiền thuê xe bò gấp gáp, trong tay Hứa thị vẫn còn dư lại bốn trăm văn.
Hứa thị nhẩm tính một hồi rồi quyết định mua thêm chút thịt về cho gia đình.
"Tiểu thư, hôm nay chúng ta mua xương đi. Ta nghe người ta nói ăn xương rất bổ, thân thể cô gia vừa mới bình phục, chính là lúc cần tẩm bổ nhất."
"Tẩm bổ thì tốt thật, nhưng sườn này đắt quá." Sườn lợn đắt hơn thịt mỡ một chút, tận mười văn tiền một cân, khiến Hứa thị có chút do dự không nỡ.
"Phu nhân, xem thịt của chúng ta này, tươi ngon lắm." Chu đồ tể đon đả mời chào.
"Sườn này có thể bớt chút nào không?" Hứa thị ướm hỏi.
"Phu nhân à, sườn này bán chạy lắm, thật lòng không bớt được đâu. Nếu phu nhân muốn mua xương thì không bằng lấy cái xương ống lớn này, tuy không có mấy thịt nhưng giá cả lại phải chăng."
Chu đồ tể cười nói tiếp: "Vừa nãy nghe phu nhân bảo muốn bồi bổ thân thể thì xương ống này là nhất rồi, hầm ra nước canh trắng đục như sữa, ngọt lịm."
"Cái xương ống này bao nhiêu tiền?"
Chu đồ tể cười đáp: "Một khúc này năm văn tiền."
Khúc xương ống to bằng cả cánh tay người lớn, tuy chẳng có thịt thà gì bám lại nhưng cái giá đó cũng không tính là đắt.
Chương 9.2: Bánh Bát Tử
Hứa thị gật đầu đáp lời: “Vậy lấy cho ta một khúc xương ống lớn, lại cắt thêm hai cân thịt nữa.”
“Được thôi!” Thủ pháp của Chu đồ tể vô cùng điêu luyện, khi hạ dao chỉ chênh lệch một hai lượng là cùng. Gã cười xởi lởi: “Khúc xương ống này năm văn, hai cân thịt mười bốn văn, tổng cộng hết mười chín văn cả thảy.”
“Hai cân thịt này thật đầy đặn, chủ quán quả là biết cách làm ăn.”
“Ha ha ha, đều là chỗ quen biết cả, khách khí làm chi. Sau này các vị cứ thường xuyên đến ủng hộ là ta vui rồi.”
“Được, nhất định là như vậy.”
Hứa thị cầm thịt rời đi, Nhược Vân đợi khi đã đi xa mới lên tiếng: “Tiểu thư, tên đồ tể này thật khéo miệng, chúng ta mới tới có hai lần mà hắn đã bảo là chỗ quen biết rồi.”
Hứa thị mỉm cười đáp: “Những hạng người này đều đã lăn lộn buôn bán nhiều năm, chúng ta cũng nên học hỏi họ đôi chút.”
“Vâng, mấy chiêu này ta đã ghi nhớ cả rồi.” Nhược Vân cười nói.
Ở nhà, Dung An và Dung Dữ đang cùng nhau làm bột sắn. Dung Dữ phụ trách cạo vỏ, những công đoạn còn lại đều do Dung An đảm nhiệm. Hắn còn xăng xái giúp cha nhóm lửa, hai cha con làm việc vô cùng hăng hái. Dung An nằm dưỡng bệnh bấy lâu, xương cốt như muốn rã rời, giờ chỉ muốn vận động tay chân một chút cho khuây khỏa tâm mầm.
Đến khi Hứa thị và Nhược Vân trở về, hai người họ cũng đã làm xong xuôi mọi việc.
“Mẹ, người xem này, chỗ bột này đều là con và cha cùng làm đấy.”
Hứa thị nhìn thấy đống bột sắn nhiều như vậy, trong lòng vừa mừng vừa xót, nhẹ nhàng bảo: “Con ta thật ngoan. Nhưng thân thể con vốn yếu nhược, những việc này đừng nên động tay vào làm gì cho mệt.”
“Mẹ, con không sao mà.”
“Mẹ ơi, mẹ mắng cha đi. Cha vừa mới đỡ đau một chút đã đòi làm việc ngay rồi.” Dung Dữ hì hì trêu chọc.
“Cái đồ tiểu quỷ này, thật uổng công cha thương con bấy lâu.” Dung An cười mắng yêu nhi tử.
“Thôi được rồi, chắc hẳn mọi người đều đã đói bụng rồi phải không?”
“Vâng ạ!”
“Hôm nay mẹ mua xương về cho con đây, hầm với củ cải cho con ăn nhé?”
“Thật tốt quá!”
Dung An cười bảo: “Nhược Vân ngươi đi nghỉ ngơi đi, chỗ này cứ để ta lo là được.”
“Cô gia, như vậy sao được ạ.”
“Vân di, chơi với con đi mà, để cho cha nói chuyện riêng với mẹ, chúng ta đi chơi thôi!”
Dung Dữ nhìn bụng Nhược Vân đã hơi lùm lùm, trong lòng dâng lên chút thương cảm. Hắn tự thấy mình còn nhỏ, chẳng giúp được gì nhiều cho gia đình. Dung Dữ kéo Nhược Vân vào trong phòng cùng mình chơi đùa. Nhược Vân kể cho Dung Dữ nghe những câu chuyện về quê hương của nàng ấy, hắn nghe đến say sưa, thích thú vô cùng.
Trong gian bếp:
“Vận Nương, những ngày qua vất vả cho nàng quá.”
“Chuyện đó có đáng gì đâu, chúng ta là người một nhà, phúc họa cùng hưởng, khách khí làm chi.”
Dung An thở dài, đầy vẻ hổ thẹn: “Đến giờ ta mới hiểu ra, chẳng có gì sánh bằng cảnh gia đình hòa thuận, êm ấm thế này.”
“Ông nghĩ được như vậy là tốt rồi.”
“Chỉ là giờ ta không làm được việc nặng, chẳng khác nào kẻ phế nhân...”
“Sao ông lại nói lời thoái chí như vậy, rồi sẽ có cách thôi. Vả lại trong nhà hiện giờ cũng đã có đồng ra đồng vào, ông đừng quá lo lắng. Ta thấy con trai chúng ta rất thông minh, hay là lát nữa hỏi ý kiến nó, biết đâu lại có cách hay.”
Dung An cũng gật đầu tán thành: “Dữ nhi của chúng ta là thông minh nhất, chỉ tiếc thân thể lại yếu nhược... ai, cũng là lỗi tại ta.”
“Chuyện cũ qua cả rồi, đừng nhắc lại nữa.”
Hứa thị đem khúc xương ống lớn bỏ vào nồi, ninh đến khi nước canh chuyển màu trắng sữa, trông vô cùng đẹp mắt, hương vị lại thơm ngon lạ lùng. Dung Dữ uống liền ba bát vẫn còn thèm, ngay cả Nhược Vân dạo này khẩu vị không tốt cũng dùng được tận hai bát.
“Khúc xương ống này thật sự rất tốt, lại còn rẻ hơn sườn nhiều.” Nhược Vân cười nói.
“Đúng vậy, lần sau chúng ta lại mua tiếp.”
Cả nhà ăn xong xuôi, cùng ngồi lại trong phòng tán gẫu. Hứa thị cười hỏi: “Dữ nhi à, con là thông minh nhất, việc buôn bán trong nhà đều do con nghĩ ra cả. Giờ thân thể cha con không tốt, không gánh vác được việc nặng, con xem cha con có thể làm được việc gì không?”
Dung Dữ cắn một miếng bánh Bát Tử, nép vào lòng Dung An mà nói: “Mẹ ơi, chuyện này chẳng phải rất đơn giản sao?”
“Ồ?”
“Mẹ và Vân di bán nước đường ở bến tàu, một ngày tối thiểu cũng kiếm được hai trăm văn. Trên bến tàu tuy cũng có trẻ con, nhưng vẫn không đông đúc bằng trên trấn.”
“Ý con là để cha con lên trấn bán nước đường sao?”
“Bán nước đường ở bến tàu thì người lao lực có thể uống, nhưng nhà chúng ta còn có bánh Bát Tử mà.”
Hứa thị hỏi: “Con muốn để cha con đi bán bánh Bát Tử sao?”
“Đúng thế ạ! Bánh Bát Tử mềm mịn, người già hay trẻ nhỏ đều thích ăn, nói không chừng còn bán chạy hơn cả nước đường. Hơn nữa bánh Bát Tử có thể làm sẵn ở nhà, không cần mang vác lỉnh kỉnh như lúc nấu chè.”
Dung An cười rạng rỡ: “Phải đấy!”
Hứa thị vẫn còn đôi chút do dự: “Như vậy chẳng phải là giống với hạng tiểu thương rong sao?”
Dung An khẳng khái đáp: “Giờ đây nương tử còn có thể ra bến tàu bày quán, cả nhà đều đang nỗ lực, lẽ nào ta còn muốn giữ cái thói sĩ diện hão của hạng thiếu gia thuở nào sao?”
“Nhưng mà...”
“Thôi mà Vận Nương, đừng nói mấy chuyện đó nữa. Mặt mũi là do mình tự làm ra, nếu đến cơm còn không có mà ăn thì còn nói gì đến thể diện.”
Dung Dữ giơ bàn tay nhỏ xíu lên nói: “Mọi người trong nhà đều có việc để làm, vậy con... con ở nhà làm bánh Bát Tử vậy.”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Dung Dữ, mọi người không nhịn được mà bật cười ha hả: “Cái đứa nhỏ này... còn sợ mình không có việc gì làm nữa cơ đấy.” Hứa thị vừa cười vừa nói. “Con cứ yên tâm, đợi vài ngày nữa, mẹ sẽ tìm việc cho con làm.”
Sự thông tuệ của con trai, Hứa thị đều nhìn thấy rõ. Nàng có thể đi bày hàng, có thể lặn lội khắp hang cùng ngõ hẻm, nhưng con trai nàng thì không thể chịu vất vả như vậy được.
“Trang đầu, nghe ngóng được rồi, nhà họ Dung đã ra bến tàu bày quán bán hàng.”
“Bày quán? Bày quán thì kiếm được bao nhiêu tiền?”
“Trang đầu, ngài không biết đâu, bọn họ bán nước đường, tận ba văn tiền một bát đấy.”
“Ba văn ư?”
“Đúng thế ạ, món chè của bọn họ có chút kỳ lạ, bên trong có mấy viên bột gì đó, người ở bến tàu đều rất chuộng. Theo ta thấy, một ngày bọn họ kiếm được mấy trăm văn là chuyện thường.”
“Mấy trăm văn ư?” Hồ Trang đầu không dám tin vào tai mình.
“Quả thực như vậy!”
“Bọn họ đúng là gặp vận may rồi. Ngươi hãy âm thầm giám sát, xem món chè đó bọn họ làm như thế nào.”
“Ý của Trang đầu là...”
Hồ Trang đầu ha ha cười lớn: “Vương Trung, ngươi là kẻ thông minh. Nếu có được nghề kiếm tiền này trong tay, chẳng phải cũng giúp ích được cho gia đình ngươi sao?”
“Tiểu nhân hiểu rồi!” Vương Trung biết Hồ Trang đầu muốn hắn đi thám thính bí quyết. Một ngày kiếm được mấy trăm văn, cái nghề hái ra tiền này ai mà chẳng đỏ mắt cho được. Tuy rằng nếu chiếm được nghề này, Trang đầu chắc chắn sẽ lấy phần lớn, nhưng hắn kiểu gì cũng được hưởng chút lợi lộc từ đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

