Tối hôm đó, Dung Dữ nhẩm lại một lượt nội dung cuốn sách đã thuộc lòng rồi mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, giấc ngủ của hắn chẳng mấy bình yên. Trong cơn mơ màng, Dung Dữ bỗng thấy đỉnh đầu truyền đến một cơn đau điếng, khiến hắn lập tức choàng tỉnh, mở bừng mắt ra. Đập vào mắt hắn là một "cục bông" trắng nhỏ xíu đang trừng mắt nhìn mình đầy hung dữ.
"Chuông Nhỏ, sao ngươi lại đánh ta?"
Trông thấy trên tay Chuông Nhỏ vẫn còn cầm một cái que gỗ, Dung Dữ liền hiểu ngay cái đầu đau như búa bổ của mình từ đâu mà ra.
Chuông Nhỏ chống nạnh, hầm hè quát: "Ngươi còn dám mặt dày mà hỏi à!"
Vẻ giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt trẻ con của nhóc tì khiến Dung Dữ có chút luống cuống: "Ta làm sao chứ? Mấy ngày nay ngươi đi đâu biệt tích, nhưng ta vẫn ngày ngày mang đồ ăn thức uống cho ngươi mà!" Hắn cảm thấy có chút ủy khuất.
Nhắc đến chuyện này, Chuông Nhỏ lại càng thêm tức giận, chỉ tay vào mũi Dung Dữ mà mắng: "Ngươi... ngươi muốn làm ta tức chết mà. Ngươi nuôi ta kiểu gì thế hả? Ta hảo tâm chia sẻ linh khí giúp đỡ ngươi, vậy mà ngươi định làm ta bỏng chết sao?" Nói đoạn, Chuông Nhỏ thấy tủi thân cực kỳ, vành mắt cũng bắt đầu đỏ hoe.
"Hay là ta làm bánh Bát Tử cho ngươi ăn nhé, được không?"
Lỗ tai của cây đào nhỏ khẽ động đậy nhưng vẫn chưa chịu lên tiếng.
"Vậy ta mua đường cho ngươi, loại đường ở chợ phiên ấy, chắc chắn ngươi chưa từng được ăn đâu."
"Hừ!"
"Thế này đi, ta sẽ bảo nương làm cho ngươi một món thịt siêu cấp, siêu cấp ngon luôn!"
Sợ Chuông Nhỏ lại cự tuyệt, Dung Dữ xuống nước dỗ dành: "Được không nào? Sau này ta nhất định sẽ không tái phạm nữa."
Thực ra ngay khi nghe nhắc đến chữ "đường", lòng Chuông Nhỏ đã lung lay rồi. Nếu không phải do Dung Dữ nói quá nhanh thì nhóc con đã gật đầu cái rụp.
Chuông Nhỏ vẫn cố giữ vẻ mặt hung dữ: "Dù sao thì bây giờ ta cũng bị thương rồi, sau này ngươi phải chăm sóc ta cho tử tế, không được làm ta bỏng, cũng không được để ta bị đói."
"Được, ta bảo đảm!" Dung Dữ khẳng định chắc nịch.
"Thế còn nghe được." Chuông Nhỏ bấy giờ mới nở nụ cười, gương mặt tươi tỉnh trở lại. Nhìn người trước mặt mềm mỏng như vậy, nhóc con thầm nghĩ bộ dạng này quả thực rất dễ bị bắt nạt.
"Mấy ngày nay sao chẳng nghe thấy ngươi nói năng gì vậy?" Dung Dữ tò mò.
Chuông Nhỏ xua tay: "Ta đi thăm bạn cũ, báo cho hắn biết là ta đã dọn nhà rồi."
"Bạn bè sao?" Dung Dữ hiếu kỳ: "Bạn của ngươi cũng là yêu quái à?"
"Ừm hửm, đại ca Hồ ly là một con hồ ly. Lúc ta còn ở trong núi, huynh ấy luôn bảo vệ ta, huynh ấy là người tốt lắm."
"Thật sao? Có dịp thì mời huynh ấy đến..." Dung Dữ đột nhiên nhớ ra đó là một con hồ ly, lập tức im bặt.
"Ài!"
"Sao lại thở dài thế?"
"Đại ca Hồ Ly nói năm nay chẳng biết bị làm sao mà thú rừng ít hẳn, rất nhiều hồ ly trong tộc phải bắt đầu hái trái cây ăn qua ngày rồi."
"Trái cây? Hồ ly các ngươi cũng biết hái trái cây sao?"
"Tất nhiên là được, ca ca Hồ Ly của ta là lợi hại nhất đấy."
"Có phải họ rất thích ăn thịt không?" Chuông Nhỏ vừa nghe thấy chữ "thịt", đôi mắt liền sáng rực lên. Dung Dữ nhìn mà cứ ngỡ nhóc con là nhân vật bước ra từ phim hoạt hình vậy.
"Đúng thế, ta cũng thích ăn thịt lắm."
"Vậy ngươi có thể nói với ca ca Hồ Ly một tiếng không? Huynh ấy giúp ta hái trái cây, còn ta sẽ mua thịt cho huynh ấy ăn."
"Thật không?"
"Đương nhiên là thật." Dung Dữ gật đầu.
"Vậy ta đi báo cho ca ca Hồ Ly ngay đây!" Chuông Nhỏ hưng phấn reo lên.
"Đợi chút, đại ca Hồ ly của ngươi không ăn thịt người đấy chứ?" Dung Dữ sực nhận ra vấn đề, lo lắng hỏi.
Chuông Nhỏ xua tay: "Ta và huynh ấy đều là yêu quái tu luyện chính đạo, không bao giờ có chuyện đó đâu."
"Vậy thì tốt, ngươi đi đi." Dung Dữ định lấy gì đó, bèn thò tay vào ngực áo sờ soạn một hồi nhưng chẳng thấy gì, đành ngượng ngùng nói: "Vốn dĩ ta có để dành đường cho ngươi, chẳng biết làm rơi mất lúc nào, lần sau ta sẽ mua bù nhé."
Thực ra, chính cái "bàn tay đen" nhỏ xíu của kẻ chủ mưu đã lén lút lấy đường ra ăn sạch từ buổi chiều rồi. Chuông Nhỏ chẳng biết xấu hổ là gì, vẫy tay ra vẻ: "Lần này bỏ qua đấy, lần sau phải cẩn thận vào."
"Được, ngươi yên tâm."
Chuông Nhỏ tiến lại gần Dung Dữ, cái mũi nhỏ xinh khẽ động đậy, rồi lại giống như chú chó con mà hít hà: "Ngươi thật là thơm quá đi!"
"Sao ta lại thơm được?" Ở nhà Dung Dữ vẫn dùng bồ kết để tắm gội, trên người làm sao có mùi hương gì đặc biệt.
Chuông Nhỏ cẩn thận hít thêm lần nữa, nheo mắt khẳng định: "Thơm thật mà, thơm lắm luôn!"
Nhóc con bỗng ôm chầm lấy Dung Dữ, hít một hơi thật sâu với vẻ thỏa mãn. Dung Dữ chợt thấy cổ hơi nhói, mới phát hiện mình đã bị Chuông Nhỏ cắn một cái. Thấy Dung Dữ lộ vẻ ngơ ngác xen lẫn ủy khuất, Chuông Nhỏ cũng biết mình hơi quá đà, bèn vừa ngượng vừa quát để chữa thẹn: "Đây là hình phạt vì ngươi đã làm ta bỏng!"
Nói xong, nhóc con liền "biến mất dạng". Vết cắn không hề đau, Dung Dữ chỉ không hiểu tại sao nhóc con lại làm thế. Chẳng lẽ giống như truyện Liêu Trai, Chuông Nhỏ là loại yêu quái chuyên hút tinh khí người? Hắn định bụng gạt đi ngay, vì yêu quái hút tinh khí thường đẹp tựa thiên tiên, chứ đâu phải một cục bông tròn xoe thế này.
Về phần Chuông Nhỏ, sau khi trở về bản thể mới dần bình tĩnh lại. Người nọ thực sự rất thơm, cái vết cắn kia hoàn toàn là do bản tính thôi thúc, giống như hoa hướng dương luôn hướng về ánh mặt trời, Chuông Nhỏ thực sự nhịn không nổi. Sau cái cắn đó, nhóc con hưng phấn suốt cả ngày, thức trắng cả đêm để tu luyện, vô tình lại bù đắp không ít linh khí cho Dung Dữ.
Thấy sắc trời còn sớm, Chuông Nhỏ nương theo ngọn gió tìm đến động hồ ly. Khi rạng đông vừa hé lộ cũng là lúc nhóc con đến nơi, nhưng bên trong động lúc này lại ngập tràn tiếng thở ngắn than dài.
"Lão đại, năm nay phải làm sao đây? Trong núi chẳng còn con thú rừng nào, chẳng lẽ chúng ta thực sự phải ăn chay sao?"
"Phải đó, Lang chủ hàng xóm đã dắt cả nhà dọn đi rồi, hay là chúng ta cũng chuyển đi thôi."
"Lão đại, mùa đông còn ba bốn tháng nữa mới tới, cứ thế này thì tộc ta chết đói hết mất."
Hồ Ly đại vương với bộ lông vàng óng, giữa trán có một vệt màu đỏ rực rỡ, vóc dáng to lớn uy mãnh hơn hẳn đồng loại, đang trầm ngâm nhìn đám thanh tráng niên trong tộc đang ủ rũ trước mặt.
Chương 28.2: Đại ca Hồ ly
"Dọn nhà ư... Chúng ta sao bì được với Lang tộc. Họ có sức mạnh thiên bẩm, còn Hồ tộc bấy lâu nay vốn chỉ dựa vào việc thông thuộc địa hình để săn mồi. Nếu dời đi, không nói đến chuyện vất vả tìm hang mới, ngộ nhỡ đụng độ phải những loài thú có bản năng bảo vệ lãnh thổ cực mạnh thì biết tính sao?" Đại vương Hồ ly trầm ngâm nói ra nỗi do dự trong lòng.
"Hồ tộc chúng ta tuy đông đảo nhưng đã bén rễ ở vùng núi này từ lâu. Chuyện dời tộc, ta còn phải cân nhắc kỹ lưỡng thêm."
"Cũng đúng, chúng ta còn không ít con non, không thể cứ thế lặn lội đường xa đại nạn được." Đám hồ ly nghe xong cũng rơi vào trầm mặc.
Giữa bầu không khí u ám, một giọng nói trong trẻo vang lên: "Ca ca Hồ Ly có nhà không?" Chuông Nhỏ vừa nhảy nhót vừa hớn hở chạy vào.
Trông thấy bóng dáng nhỏ nhắn, Đại vương Hồ ly nở nụ cười hiền từ: "Tiểu Linh Nhi, sao ngươi lại tới đây? Chẳng phải hôm qua mới ghé qua đó sao?"
Chuông Nhỏ hưng phấn đáp: "Vâng, ta đến tìm huynh vì có việc đại sự đây!"
"Có việc? Có phải ở nhà mới có kẻ bắt nạt ngươi không?"
Chuông Nhỏ trước đó đã kể với hắn rằng mình tìm được một chốn dừng chân mới, cái gì cũng có, ngày ngày cơm no rượu đủ nên rất muốn mời huynh ấy đến chơi. Đại vương Hồ ly vốn vẫn chưa yên tâm, định bụng khi nào rảnh sẽ ghé qua xem thực hư thế nào.
Chuông Nhỏ nhanh nhảu đem toàn bộ lời đề nghị của Dung Dữ kể lại. Đại vương Hồ ly nghe xong, ánh mắt vẫn hiện lên vẻ nghi hoặc: "Chuông Nhỏ, loài người vốn xảo trá, chúng ta không thể nhẹ dạ tin họ được."
"Là thật mà, hắn thực sự là người tốt, còn cho ta bao nhiêu đồ ngon nữa."
"Hắn có lẽ chỉ muốn lừa lấy linh khí của ngươi thôi."
"Không phải đâu, là ta tự nguyện cho hắn đấy chứ, vì cơ thể hắn yếu ớt lắm." Nhìn bộ dạng "bán mình còn giúp người ta đếm tiền" này của Chuông Nhỏ, Đại vương Hồ ly càng đinh ninh nhóc con đã bị lừa gạt.
"Tiểu Linh Nhi, ngươi là yêu quái hoa đào, ta sống bao nhiêu năm nay mới thấy mỗi mình ngươi là loại yêu quái thảo mộc đấy. Chính vì ngươi nghĩ mọi chuyện quá đơn giản nên mới dễ bị kẻ xấu dắt mũi."
"Thực sự không phải mà! Hắn đối xử với ta tốt lắm, ngày nào cũng cho ta ăn ngon, lại còn giúp ta bắt sâu nữa."
"Ta vẫn không tin!"
"Là thật mà, hay là ta đưa huynh đi gặp hắn nhé?"
Đại vương Hồ ly suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được thôi."
Tâm cơ của hắn tất nhiên sâu xa hơn Tiểu Linh Nhi nhiều. Một là đi để xem kẻ đó có thực sự tử tế với Linh Nhi hay không, hai là nếu quả thực có thể dùng trái cây đổi lấy thức ăn, tộc của hắn sẽ có cơ hội chống chọi qua mùa đông khắc nghiệt này.
"Hừ! Vậy đi theo ta." Chuông Nhỏ đầy tự tin dẫn đường phía trước.
"Lão đại!" Những con hồ ly khác lo lắng đứng ngồi không yên. Chúng đều chưa tu luyện thành công nên lời nói ra Tiểu Linh Nhi không hiểu được. Chỉ thấy Đại vương Hồ ly hú lên mấy tiếng uy nghiêm, đám hồ ly lập tức tản ra, chỉ một loáng sau đã mang về một đống trái cây rừng đủ loại.
Đại vương Hồ ly mang theo số trái cây đó, theo chân Chuông Nhỏ tìm đến Dung gia. Dung Dữ lúc này vừa mới chợp mắt thì bên tai đã nghe thấy tiếng gọi dồn dập.
"Dung Dữ, Dung Dữ! Ngươi mau ra đây nhanh lên!"
Dung Dữ mở mắt, bên ngoài vẫn còn tối mịt. Sợ Chuông Nhỏ gặp chuyện chẳng lành, hắn vội vàng tung chăn chạy ra ngoài. Vừa ra tới nơi, hắn sững sờ khi thấy bên cạnh Chuông Nhỏ là một con hồ ly lớn uy dũng.
"Các ngươi...?"
"Đây là ca ca Hồ Ly của ta, huynh ấy muốn gặp ngươi một chút."
Dung Dữ nhìn con hồ ly, rồi lại nhìn Chuông Nhỏ, tự véo mình một cái thật đau mới chắc chắn rằng mình không nằm mơ.
"Nghe nói ngươi muốn dùng trái cây để đổi lấy đồ ăn?" Đại vương Hồ ly không hề vòng vo, trực tiếp vào thẳng vấn đề.
"Vâng, đúng vậy." Dung Dữ gật đầu xác nhận.
"Trái cây gì cũng được sao?"
Dung Dữ suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nên là loại trái cây con người ăn được, không được quá chua, còn lại thì đều có thể."
"Vậy đổi chác thế nào?"
Dung Dữ cảm thấy có chút kỳ lạ khi đối thoại với một con hồ ly, nhưng vẫn bình tĩnh đáp: "Năm cân trái cây đổi lấy một cân thịt, hoặc là những đồ dùng sinh hoạt khác nếu các ngươi cần, ta có thể mua giúp."
"Thật chứ?"
Dung Dữ mỉm cười: "Ta chẳng có lý do gì để lừa các ngươi cả."
"Vậy ngươi xem chỗ này có dùng được không." Đại vương Hồ ly đặt đống trái cây trên lưng xuống đất.
Bên trong có táo dại, mận dại, sơn tra và nhiều loại quả rừng khác. Dung Dữ kiểm tra qua thấy chúng đều còn nguyên vẹn, tươi ngon, liền hài lòng gật đầu: "Chỗ này đổi được."
"Vậy khi nào ngươi đưa thịt cho ta?"
Dung Dữ ngẫm nghĩ: "Tối mai ngươi cứ đến đây lấy, hoặc để Chuông Nhỏ mang đến cho ngươi cũng được. Chỗ này chừng tám cân, ta sẽ đưa ngươi hai cân thịt."
"Được, sau này bất kể mang đến bao nhiêu ngươi cũng nhận hết chứ?"
"Tất nhiên!" Dung Dữ gật đầu chắc nịch. Bánh trái cây ở nhà bán rất chạy, tiệm Trân Tu Ký cũng đặt hàng số lượng lớn. Hắn sực nhớ ra, bèn dặn thêm: "Nếu có nho, ta sẽ đổi một cân thịt lấy một cân nho. Hoặc nếu có loại trái cây nào đặc biệt ngon, ta đều sẽ bù thêm thịt cho các ngươi."
Đại vương Hồ ly quan sát ánh mắt của Dung Dữ, thấy trong đó không hề có lấy một tia sợ hãi hay tà niệm, lòng thầm hiểu người này hẳn không phải kẻ xấu. Tuy nhiên, vốn tính cẩn trọng, hắn liền âm thầm thi triển mị thuật hỏi Dung Dữ vài câu. Thấy Dung Dữ đều thành thật trả lời từng câu một, hắn mới hoàn toàn yên tâm.
"Được, ta đồng ý. Giờ này ngày mai, ta sẽ lại mang trái cây đến."
Dung Dữ mỉm cười: "Một lời đã định."
"Ừm." Đại vương Hồ ly quay sang bảo Chuông Nhỏ: "Ta về trước đây."
"Vâng, ca ca Hồ Ly ngày mai gặp lại nhé!" Chuông Nhỏ ngoan ngoãn vẫy tay tiễn biệt.
Đợi Đại vương Hồ ly đi khuất, Dung Dữ mới tò mò hỏi: "Hắn cũng là yêu quái sao?"
"Tất nhiên rồi! Ca ca Hồ Ly lợi hại lắm, tu luyện thành yêu sớm hơn ta nhiều."
"Vậy tại sao hắn không hóa thành hình người như ngươi?"
Chuông Nhỏ nghe vậy, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: "Tuy ca ca Hồ Ly lợi hại nhưng vẫn không bằng ta đâu. Ta là loài thảo mộc đầu tiên tu luyện thành tinh quái, thiên chất tự nhiên phải khác rồi. Hơn nữa, cái mà ngươi đang thấy hiện giờ là linh thể của ta, tất nhiên phải là hình người rồi."
Thì ra là vậy.
"Làm sao ngươi biết mình là loài thảo mộc đầu tiên tu luyện thành công?" Dung Dữ tiếp tục tò mò.
"Là ca ca Hồ Ly kể cho ta đấy. Ta chưa từng đi đâu xa, ca ca Hồ Ly biết rất nhiều chuyện trên đời, đều kể cho ta nghe cả."
Nhìn đôi mắt nhóc con sáng rực lên khi nhắc đến thế giới bên ngoài, Dung Dữ nhẹ giọng nói: "Sau này ta sẽ đưa ngươi ra ngoài chơi, để xem rốt cuộc có tinh quái nào khác không, được không?"
"Thật sao?" Chuông Nhỏ hưng phấn reo lên.
"Thật!"
Đôi mắt Chuông Nhỏ lấp lánh niềm vui, nhóc con hì hì bảo: "Vậy ngươi cho ta cắn một cái đi."
"Hả?"
Chưa kịp để Dung Dữ phản ứng, Chuông Nhỏ đã nhào tới ôm chầm lấy hắn, hít hà một hơi thật mạnh, miệng lầm bầm: "Ngươi thơm quá đi mất thôi!"
Dung Dữ đứng hình... Cái nhóc Chuông Nhỏ này, sao hành xử cứ như mấy kiểu "đàn ông dầu mỡ" thích trêu hoa ghẹo nguyệt mà các cô gái hiện đại ghét nhất vậy không biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)