Sáng sớm hôm sau, Dung An liền đi tìm xe để chuẩn bị chuyển đồ. Tôn bà bà vốn có ý muốn giữ gia đình họ ở lại thêm vài ngày, nhưng Hứa thị đã khéo léo từ chối.
"Đang yên đang lành, sao các ngươi lại vội vã rời đi như vậy?"
"Tôn bà bà, cả nhà chúng ta không thể tiếp tục ở lại trang tử này được nữa. Bà vẫn còn phải sinh sống ở đây, chúng ta không thể vì bản thân mà liên lụy đến bà." Hứa thị chân thành nói.
Tôn bà bà nhíu chặt mày: "Ta chỉ là một mụ già gần đất xa trời, còn sợ cái gì nữa chứ!"
Hứa thị khẽ thở dài: "Tôn bà bà, hiện giờ chúng ta thấp cổ bé họng, đấu không lại bọn họ. Ngài tuổi tác đã cao, đến trang tử này là để an dưỡng tuổi già, chúng ta tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ kéo ngài vào vũng nước đục này."
"Ài... Được rồi, thôi vậy. Sau này thường... Thôi bỏ đi, dọn ra ngoài rồi thì phải gắng mà sống cho thật tốt."
"Vâng, thưa Tôn bà bà, chúng ta biết rồi. Sau này có dịp, chúng ta nhất định sẽ lại đến thăm bà."
Tôn bà bà lắc đầu bùi ngùi: "Tâm ý của các ngươi ta nhận. Chỉ là người trong cái trang tử này chẳng có mấy ai tốt lành, các ngươi cứ bình bình an an mà sống, đối với ta thế là quý hơn bất cứ thứ gì rồi."
Hứa thị cũng không biết nói gì thêm để cảm tạ. Ở trong trang tử bao lâu nay, nếu không nhờ con trai mình, có lẽ nàng và Tôn bà bà cả đời cũng chẳng nói với nhau quá vài câu. Giờ đây, đối với gia đình nàng, Tôn bà bà chẳng khác nào người có đại ân.
Dung Dữ vẫn còn nhớ rõ lúc hắn lâm bệnh, tiểu hoa yêu kia đã ở bên tai hắn lải nhải suốt về chuyện truyền linh khí cho hắn. Hắn ra ngoài xem thử, liền phát hiện cây đào nhỏ vốn đang héo rũ dường như lại bé đi một vòng. Những đầu cành vốn đang đâm chồi xanh giờ lại lộ rõ dấu hiệu úa vàng.
Dung Dữ lấy bánh ngọt ra cho tiểu hoa yêu, lúc này hắn đã có thể nghe thấy giọng nói líu lo của tiểu gia hỏa nọ.
"Cảm ơn ngươi nha!"
Dung An đi trước một bước để thu dọn căn nhà mới, nhưng khi đến nơi, hắn ngạc nhiên thấy trong phòng đã sạch sẽ tinh tươm. Hỏi ra mới biết là người nhà Lý Chính đã sang dọn dẹp giúp. Khi Dung An nhắc lại chuyện cả gia đình muốn chuyển hẳn đến thôn sinh sống, Trương nương tử cười hớn hở bảo:
"Thế thì tốt quá rồi, từ nay ngày nào ta cũng có thể tìm Hứa muội muội để trò chuyện."
Dung An có chút ngại ngùng gãi đầu: "Nhà chúng ta vừa bị hỏa hoạn cháy sạch, giờ trong tay chẳng còn vật dụng gì, không biết bên nhà ngươi có dư bộ chăn mền nào không?"
"Chuyện này..." Trương nương tử tỏ vẻ hơi khó xử. Nhà nàng quả thực có dư, nhưng đó đều là đồ hồi môn của nàng, bao năm qua đã dùng cũ, tự nhiên đem cho thì không tiện.
Trương tiểu muội đứng bên cạnh liền cười nói: "Chăn mền trong đồ sính lễ của muội còn mấy bộ mới tinh chưa dùng tới, nếu Hứa gia tỷ tỷ cần thì cứ lấy mà dùng trước ạ."
Dung An cảm kích đáp: "Vậy ta cũng không khách sáo với các vị nữa, ta sẽ trả tiền theo đúng giá thị trường trên trấn."
"Không cần đâu ạ, Hứa gia tỷ tỷ vốn có quan hệ rất tốt với tẩu tử muội, chút chuyện nhỏ này đáng là bao."
Dung An xua tay quả quyết: "Thân huynh đệ cũng phải minh bạch sổ sách. Nếu vì tiền bạc mà làm tổn thương tình cảm thì thật không đáng, cứ tính toán rõ ràng cho nhẹ lòng. Nếu là chút thức ăn hay vật dụng lặt vặt không đáng tiền thì ta chắc chắn sẽ không chi li, nhưng chuyện này thì nhất định phải trả tiền."
Trương tiểu muội không lay chuyển được ý định của Dung An, đành phải nhận tiền theo giá trên trấn. Lúc này Dung An mới dọn dẹp xong xuôi căn nhà gỗ, nhìn chung đã có thể tạm ổn định chỗ ở. Trương nương tử sợ bọn họ mới dọn đến còn thiếu thốn đủ đường, liền dặn dò cần gì cứ việc sang nhà nàng lấy, không cần khách khí. Dung An liên tục nói lời tạ ơn.
Lúc cả nhà chuẩn bị rời khỏi trang tử để vào thôn, Hồ trang đầu đứng từ xa cười lạnh: "Đi ra thì dễ, chứ muốn quay vào đây lại mới khó đấy."
Hứa thị lúc này cũng chẳng còn nể nang gì lão nữa, nàng ngẩng cao đầu đáp trả: "Người trong phủ cho phép chúng ta ở trong trang tử, hiện giờ vì nhà cháy nên chúng ta mới lánh đi tạm. Sau này nhà sửa xong, chúng ta tự nhiên sẽ quay về."
"Hồ trang đầu, đừng có xem nơi này là phủ đệ của riêng ngươi, ngươi suy cho cùng cũng chỉ là hạng nô tài mà thôi!" Hứa thị nói năng cực kỳ gay gắt, không hề lưu lại chút tình diện nào. Lão Hồ trang đầu này tâm địa độc ác muốn tuyệt đường sống của cả nhà nàng, nếu nàng còn cứ nhu nhược chịu đựng thì thật không xứng làm người.
Dung An cũng bồi thêm một câu mắng: "Cái đồ cẩu nô tài, chuyện của bản đại gia mà ngươi cũng dám quản sao? Chi bằng mau chóng sửa lại căn nhà cho tốt, rồi cung kính mời Dung đại gia ngươi quay về đi."
Thực tế nhà họ Dung sẽ không bao giờ quay lại Tiểu Nguyệt Trang nữa, nói như vậy chẳng qua là để chọc tức lão trang đầu. Hồ trang đầu bị mắng đến mức mặt mày tái mét, tức lộn ruột gan. Lão tung hoành trong cái trang tử này bấy lâu, có ai mà không phải cung kính với lão? Thế mà giờ đây... quả thực là tức chết lão rồi.
"Trang đầu, giờ chúng ta phải làm sao đây?"
"Làm sao cái gì? Chẳng phải đều tại cái mưu hèn kế bẩn của ngươi sao!" Hồ trang đầu vừa nhìn thấy Vương Trung liền trút giận, tung một cước đá hắn ngã lăn ra đất, còn hung hăng bồi thêm mấy phát đạp nữa.
Cả nhà họ Dung thuê một chiếc xe bò, mãi đến buổi chiều mới tới được căn nhà gỗ nhỏ. Dung An phấn khởi bảo: "Căn nhà mới này của chúng ta, ngoài việc hơi nhỏ ra thì cái gì cũng tốt. Lý Chính nói rồi, cả khoảng sân xung quanh này cũng đều thuộc về nhà ta hết."
Hứa thị gật đầu lòng nhẹ nhõm: "Có chỗ che mưa che nắng như thế này là tốt lắm rồi."
Cả nhà cùng nhau khẩn trương chuyển đồ xuống xe. Dung An đã sớm mang một số vật dụng thiết yếu đến đây từ trước, số còn lại chỉ là ít quần áo cũ, những thứ khác đều đã bị ngọn lửa thiêu rụi cả.
Sau khi thu xếp ổn thỏa, cả gia đình mới có dịp ngồi lại trò chuyện. Vì nhà chỉ có hai gian phòng, nên Nhược Vân và Hứa thị ở chung một gian, Dung Dữ và cha hắn ở gian còn lại. Dung Dữ tuy cảm thấy có chút bất tiện cho sự riêng tư, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, hoàn cảnh túng thiếu hiện tại chỉ cho phép như thế.
"Cũng may là chúng ta đã đem số bột sắn cất giấu ở đây từ trước."
"Đúng vậy," Hứa thị vui mừng nói: "Giờ chuyển hẳn vào trong thôn cũng hay, không còn phải nơm nớp lo sợ có kẻ rình rập dòm ngó đồ đạc nhà mình nữa."
"Chỉ là hiện giờ lượng bột sắn làm ra ngày một nhiều, mà số củ sắn dự trữ của chúng ta lại chẳng còn bấy nhiêu."
"Hôm qua và hôm nay đều lỡ hẹn không đi giao hàng cho Cố gia, không biết bên đó tình hình thế nào rồi."
Hứa thị gật đầu: "Ngày mai chúng ta phải tranh thủ làm nhiều một chút rồi đưa đến Trân Tu Ký, sau đó phải giải thích ngọn ngành và tạ lỗi thật kỹ với Cố lão gia."
Dung An đồng tình: "Phải, làm vậy mới đúng đạo lý kinh doanh."
"Cha, mẹ, nếu trên núi phía sau trang tử có sắn, vậy thì rừng núi quanh thôn này chắc chắn cũng sẽ có chứ ạ?"
Hứa thị nghe con trai gợi ý liền hiểu ngay vấn đề, nàng mỉm cười hỏi: "Ý của con là, chúng ta sẽ lên núi trong thôn để đào sao?"
"Đúng vậy ạ."
"Không được đâu, rừng núi quanh đây phần lớn đều đã có chủ cả rồi."
"Vậy thì chúng ta cứ mướn người trong thôn đi đào, rồi chúng ta đứng ra thu mua lại là được."
"Làm vậy liệu có khiến người ta phát hiện ra bí mật bánh bát tử và chè của nhà mình làm từ thứ gì không?"
Dung Dữ tự tin cười đáp: "Đến đám người Hồ trang đầu còn chẳng nhìn ra được đó là thứ gì, người dân bình thường chắc cũng không dễ gì đoán được đâu ạ."
"Cũng đúng!" Hứa thị gật đầu tán thành: "Được, chúng ta cứ quyết định như vậy đi."
Hứa thị lại hớn hở quan sát xung quanh rồi nói thêm: "Chủ cũ của căn nhà này thật là người biết chăm chút, phía ngoài nhà gỗ đều đã trồng sẵn rau xanh, lại còn có cả hành lá xanh mướt nữa."
Nhược Vân cười nói: "Vậy là từ nay chúng ta cũng có thể tự canh tác ngay tại sân nhà rồi."
Dung An cũng góp lời: "Tốt nhất là mảnh đất trống bên cạnh kia kìa, còn có cả hai khoảnh vườn rau nữa. Tuy diện tích không lớn nhưng nếu chịu khó vun vén thì trồng rau ăn hàng ngày là dư sức."
"Ừm!"
"Hứa gia muội muội, có nhà không đấy?"
Hứa thị nghe ra ngay giọng của Trương nương tử, liền vui vẻ đáp lời: "Trương tỷ tỷ, tỷ sang đấy à?"
Trương nương tử bước vào, cười bảo: "Vốn định đợi gia đình các muội ổn định chỗ ở rồi mới sang, nhưng lại cứ thấp thỏm sợ nhà muội thiếu thốn cái này cái nọ mà không biết tìm đâu, nên ta phải tạt sang xem thử cho biết cửa biết nhà."
Hứa thị cười đáp: "Gian nhà này được dọn dẹp sạch sẽ lắm, chẳng thiếu thứ gì đâu ạ. Muội còn chưa kịp sang đa tạ tỷ tỷ đã vất vả giúp chúng ta dọn dẹp nhà cửa."
"Mấy chuyện vặt vãnh đó có đáng gì đâu. Những lúc muội đối đãi tốt với nhà ta, ta đều ghi nhớ cả. Tiểu muội nhà ta còn bảo nhất định phải cảm ơn muội một tiếng kìa."
Nghe Trương nương tử nói vậy, Hứa thị cũng thầm đoán được chắc hẳn Trương tiểu muội đã hoàn tất việc phân gia.
Trương nương tử cười rạng rỡ: "Tiểu muội biết tin cả nhà các ngươi chuyển hẳn đến thôn, đã đặc biệt vào bếp làm một bàn thức ăn thật lớn, chỉ đợi các ngươi dọn dẹp xong xuôi là mời tất cả sang dùng bữa đấy."
"Chuyện này... làm sao mà chúng ta nỡ, thật là ngại quá!"
Trương nương tử xua tay: "Sau này đều là người cùng thôn, sớm tối có nhau cả rồi, còn khách khí làm gì nữa!"
"Chuyện này..." Hứa thị vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng trước sự nhiệt tình quá đỗi ấy.
Chương 21.2: Dọn nhà
Trương nương tử cười đôn hậu tiếp lời: "Bà bà nhà ta cũng rất muốn gặp muội muội, công công ta lại là người cực kỳ hòa nhã. Trong nhà mọi người đã chuẩn bị cơm nước tươm tất cả rồi, muội đừng từ chối nữa."
"Nhà chúng ta hiện giờ cũng đã có đủ đồ dùng cơ bản rồi, hay là để chúng ta thu xếp ổn thỏa chút nữa, rồi sẽ sang tìm Trương tỷ tỷ trò chuyện sau nhé?" Hứa thị vẫn còn chút ngần ngại.
"Ôi chao, cơm canh đều đã dọn lên cả rồi, khách khí làm gì chứ! Từ nay về sau đôi bên đều là người một thôn, sớm tối có nhau mà."
Thấy không thể từ chối tấm chân tình ấy, Hứa thị đành gật đầu đáp ứng. Nàng bảo cả nhà vào phòng thay bộ quần áo sạch sẽ rồi sẽ sang ngay.
"Hứa muội muội, nhất định phải đến đấy nhé!" Trương nương tử cười rạng rỡ dặn dò thêm một câu trước khi ra về.
Hứa thị tiễn Trương nương tử ra tận cổng, gật đầu khẳng định: "Tỷ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ sang."
Tiễn khách xong, Hứa thị vội vào phòng lật tìm một hồi lâu rồi lấy ra hai thước vải mới. Nàng khẽ cười thở phào: "Cũng may xấp vải hồi môn này của ta không bị ngọn lửa thiêu trúng, nếu không hôm nay sang nhà người ta mà đi tay không thì thật quá thất lễ."
Dung Dữ đứng bên cạnh cũng gật đầu tán đồng: "Đúng thế ạ, vẫn là nhờ mẹ lo liệu chu đáo!"
"Đi thôi, Trương gia đã thành tâm mời mọc như vậy, chúng ta cũng không nên để họ đợi lâu."
"Vâng ạ."
Cả nhà cùng đi tới Trương gia. Vừa đến nơi, Trương nương tử và Trương tiểu muội đã nhiệt tình ra đón, còn Trương lão thái thái thì vẫn đang bận rộn dưới bếp. Dung An liền chủ động đến chào hỏi Trương Lý Chính trước. Ông vốn là bậc trưởng bối trong thôn, lại vừa giúp đỡ gia đình họ rất nhiều trong việc mua nhà, sửa sang chỗ ở.
Trương Lý Chính là người có tướng mạo hòa ái, ông cười hì hì tiếp đón hai cha con Dung An và Dung Dữ. Trương lão đại và Dung An nói chuyện rất hợp ý, ngược lại Dung Dữ có chút nhàn rỗi, không có việc gì làm nên đứng quan sát xung quanh.
Thấy trên kệ trong phòng Trương Lý Chính có vài quyển sách cũ, Dung Dữ cảm thấy hiếu kỳ, liền khách khí hỏi: "Trương gia gia, cháu có thể mượn xem thử mấy quyển sách này được không ạ?"
Trương Lý Chính cười đáp: "Đây là sách từ thời bé của đại ca nhi nhà ta, nếu cháu thích thì cứ lấy mà xem. Chỉ là chữ nghĩa thánh hiền, không biết cháu có đọc hiểu được không thôi."
Dung Dữ nở một nụ cười khiêm tốn, lễ phép đáp: "Cháu cảm ơn Trương gia gia ạ."
Đến lúc Hứa thị và Nhược Vân bưng thức ăn ra, họ ngạc nhiên thấy Dung Dữ đã ngồi khăng khít bên cạnh Trương Lý Chính, chăm chú nghe ông tận tình dạy mặt chữ. Thấy con trai cứ tựa sát vào cánh tay Trương Lý Chính, Hứa thị vội nhắc nhở: "Dữ nhi, con làm gì thế? Trước mặt Trương gia gia mà sao lại vô lễ như vậy?"
Dung Dữ vì mải mê nghe Trương Lý Chính giảng giải mà nhất thời quên mất giữ khoảng cách lễ nghi.
Trương Lý Chính xua tay cười hiền: "Không sao, Dữ nhi là một đứa trẻ ngoan và ham học. Này cháu nhỏ, những chữ này cháu đều đã nhận mặt được hết rồi sao?"
Dung Dữ ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, cháu đều nhận ra rồi ạ."
Trương Lý Chính bán tín bán nghi, tùy tiện chỉ vào một chữ bất kỳ, không ngờ Dung Dữ liền đọc vanh vách không sai một ly. Ông lại chỉ thêm mấy chữ khó khác, hắn đều nhận ra tất cả. Tuy chữ cổ (phồn thể) có khác biệt đôi chút so với chữ giản thể hiện đại, nhưng với tư chất của một "học bá" như hắn, cộng thêm bản lĩnh nhìn qua không quên, việc này chẳng có gì khó khăn.
"Dữ nhi nhà chúng ta thật thông minh quá đỗi!" Trương nương tử đứng bên cạnh không ngớt lời khen ngợi.
Trương tiểu muội cũng cười nói: "Cha thường ngày vốn rất nghiêm nghị, hiếm khi thấy ông mỉm cười thân thiết với tiểu bối như vậy, xem ra ông thực sự quý mến Dung ca nhi rồi."
Trương Lý Chính vỗ nhẹ vào vai Dung Dữ, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng: "Đứa nhỏ này cốt cách thông minh, chỉ là thân hình hơi mảnh khảnh một chút, đúng là một mầm non đèn sách thứ thiệt."
Nghe lời nhận xét này, lòng Dung Dữ bỗng lay động. Với thể trạng yếu ớt hiện tại, việc chân lấm tay bùn làm ruộng là điều không tưởng, mà đi buôn bán thì sức khỏe cũng khó lòng bền bỉ. Đọc sách chính là con đường thoát thân tốt nhất. Ở thời đại này, địa vị của người có học rất cao, dù tốn kém tiền bạc nhưng lợi ích mang lại là vô giá.
Hơn nữa, hắn thầm tính toán: nếu hắn học hành đỗ đạt, sau này thăng quan tiến chức, liệu việc thu thập điểm cống hiến cho hệ thống có trở nên dễ dàng hơn không?
"Được rồi, được rồi, cả nhà chúng ta mau vào dùng bữa thôi." Trương lão thái thái từ dưới bếp đi lên cười gọi mọi người.
"Vâng!"
Nhà họ Trương người không đông, cộng thêm bốn người nhà họ Dung khiến gian phòng có chút chật chội nhưng không khí lại vô cùng náo nhiệt. Ở nông thôn vốn không quá câu nệ chuyện nam nữ phải phân mâm riêng biệt, mọi người quây quần bên nhau rất đầm ấm. Trên bàn bày biện đủ món: nào là giò heo hầm nhừ, thịt viên chiên, rau trộn, rau xào theo mùa và cả các loại dưa muối.
Ngay cả món dưa muối cũng được xào chung với thịt vụn rất thơm. Người nhà họ Trương ân cần gắp thức ăn mời khách, nhà họ Dung cũng vui vẻ động đũa. Món giò heo được ninh kỹ, thịt mềm tan trong miệng. Trương tiểu muội thấy Dung Dữ gầy gò nên liên tục gắp thịt cho hắn, khiến hắn chỉ biết luôn miệng nói lời cảm ơn.
Trương Lý Chính thấy Dung Dữ tuy nhỏ tuổi nhưng xử sự cực kỳ hiểu lễ nghĩa, ông lại càng thêm yêu mến, không ngừng khen ngợi và chăm chút cho hắn trong bữa ăn. Cả hai gia đình dùng bữa trong không khí hòa thuận, vui vẻ như người một nhà.
Sau bữa cơm, Hứa thị cùng chị em Trương nương tử ngồi lại trò chuyện việc nhà, còn Dung Dữ thì lại nói chuyện rất "hợp rơ" với Trương Lý Chính. Từ trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười sảng khoái của ông lão.
Dung An ngồi một mình có chút buồn tay buồn chân, Ngô Xuyên thấy vậy liền chủ động bắt chuyện. Nghĩ đây là khách quý nên không thể để họ thấy bị lạnh nhạt, Ngô Xuyên bèn mang chuyện nghề mộc ra bàn luận. Càng nói, Dung An càng thấy hứng thú, Ngô Xuyên còn tận tình lấy đồ nghề ra làm mẫu cho ông xem vài đường cơ bản.
Trương lão thái thái gật đầu tán thành: "Ngày trước ta nghe các con kể còn có chút bán tín bán nghi, giờ tiếp xúc rồi mới tin lời các con là thật. Gia đình này quả thực đều là những người tử tế."
Trương tiểu muội cũng góp vui: "Ngược lại là cha làm con kinh ngạc nhất đấy, con chưa bao giờ thấy ông đối xử với đứa trẻ nào thân cận như với Dung Dữ cả."
"Phải, ta cũng không lường trước được điều đó." Trương lão thái thái cười hiền từ.
"Nếu đã hiểu rõ tính cách của nhau rồi, sau này hai nhà chúng ta cứ năng qua lại giúp đỡ lẫn nhau. Nếu người trong thôn có ai hỏi han hay dị nghị gì, chúng ta cũng nên giúp họ nói vài lời tốt đẹp để họ sớm hòa nhập."
"Vâng, chúng con biết rồi ạ." Hai nàng dâu và con gái nhà họ Trương đồng thanh đáp, rồi nhìn nhau mỉm cười đầy ý nhị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)