Một tiếng sau...
Lục Vũ đã lái xe tới trước cửa nhà của Cố Đông.
Hai người cùng nhau ngồi trên băng ghế gỗ lạnh lẽo loang lổ tróc sơn, Cố Đông đổ cho Lục Vũ một ly nước sôi để nguội. Lúc này, trong đầu của Lục Vũ toàn là những tin tức giật gân vừa rồi trong điện thoại Cố Đông đã nói, muốn mở miệng hỏi, nhưng lại không biết phải bắt đầu hỏi từ đâu, đành phải bưng lấy ly nước mà ùng ục ùng ục uống lên hơn nửa ly nước.
“Rốt cuộc chuyện này là sao?”
Cố Đông liền đem chuyện năm trước đến quán bar đi làm giúp Cố Tây nói lại một lần.
Nhưng hiện tại không thể nói ra nguyên nhân này được.
Cố Đông: “Máu của Đậu Giá là máu gấu trúc, nếu anh không tin, có thể đi làm xét nghiệm DNA.”
Đối mặt với thần sắc bình tĩnh của Cố Đông, Lục Vũ lại uống thêm một ngụm nước, kỳ thật trong lòng hắn cũng đã tin hết bảy phần, nhưng việc này không phải là việc nhỏ. Lục Vũ nhìn thẳng vào mắt Cố Đông nói: “Nếu là thật, cậu muốn làm gì? Đổi tiền sao?”
“Tôi chỉ muốn Đậu Giá có một cuộc sống tốt.”
Cố Đông biết trong đầu Lục Vũ đang nghĩ chuyện gì, cả nước, không ai là không biết đến tập đoàn Khoa Học Và Sáng Tạo, nếu như đưa con cho họ, đối phương sẽ cho một số tiền lớn để cậu giữ im lặng chuyện này, vừa lúc có thể giải quyết tình huống khó khăn hiện giờ trong nhà, nhưng Cố Đông chưa bao giờ nghĩ tới sẽ dùng Đậu Giá đổi lấy tiền tài, cậu chỉ muốn Đậu Giá bình an lớn lên.
“Tôi không cần gì cả.” Cố Đông nhìn thấy Lục Vũ không tin, lại thay đổi cách nói: “Ba của tôi xảy ra tai nạn xe cộ, hiện giờ vẫn còn nằm trong phòng cấp cứu để theo dõi, mẹ của tôi lại bị kiểm tra ra ung thư, trong nhà không có điều kiện để nuôi Đậu Giá, chỉ hy vọng bé con có thể trở lại bên cạnh một vị ba ba khác của bé mà bình an lớn lên.”
Đây là cách tốt nhất mà Cố Đông có thể nghĩ ra. Đời trước, Đậu Giá phát bệnh, khuôn mặt nhỏ của bé bị ốm đau tra tấn đến tiều tụy, nhưng khi nhìn thấy cậu lại không muốn xa rời mà oa ở trong lòng ngực cậu, còn duỗi cái tay nhỏ bé gầy gầy của bé mà vuốt ve mặt cậu......
Đậu Giá ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, nhưng lại không thể bình an lớn lên.
Lục Vũ nghe được nguyên nhân, trên mặt cũng rung động, rất muốn mở miệng khuyên nhủ, nếu Ngôn gia cho phí bồi thường thì cứ nhận lấy đi, lại nghe được Cố Đông nói: “Bác sĩ Lục, tôi là ba ba của Đậu Giá, tôi không muốn bán bé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



