Ăn xong cơm trưa, Cố Đông nói phải đi về, Bùi Thụ ngượng ngùng nói: “Anh Đông, ngày mai có thể học buổi chiều không? Buổi sáng em muốn ngủ nướng một chút.”
“Cũng được.” Cố Đông cảm thấy học sáng hay chiều đều không sao cả, cậu ở trong trường cũng chỉ đi thư viện đọc sách, không có chuyện gì khác để làm.
Hai ngày học bổ túc kế tiếp đều là học vào buổi chiều, chỉ mới ở chung bốn ngày ngắn ngủn, Cố Đông cũng biết chút tình huống của Bùi gia, lúc Bùi Thụ chơi game cũng sẽ nói một chút về hoàn cảnh gia đình mình. Ba mẹ nhóc rất bận rộn, thường xuyên không có ở nhà, lúc Bùi Thụ học tiểu học chỉ có bảo mẫu chăm sóc, Bùi Lâm là học sinh nội trú, bảo mẫu chỉ biết chiều thiêu sở thích của Bùi Thụ, chỉ cần nhóc muốn ăn đồ ăn vặt liền đi mua, cũng không có quan tâm đến việc học của Bùi Thụ, cũng vì vậy mà Bùi Thụ liền biến thành tiểu mập mạp, ở Bùi gia, Bùi Thụ ỷ lại Bùi Lâm còn nhiều hơn cả ba mẹ.
Chiều hôm nay học bổ túc xong, lúc chơi game, Bùi Thụ nói chiều mai sẽ cùng bạn đi xem phim, Cố Đông liền gật đầu nói ngày mai sẽ đổi lại học bổ túc buổi sáng.
Ngày hôm sau, khi Cố Đông đi ngang qua hoa viên, lại nhìn thấy bác gái đẩy xe nôi hôm trước.
Bác gái đang nhón chân ngóng trông ai đó, đây là đang đợi người, đột nhiên bác gái cười lên, vẫy tay nói: "Cậu bé, cậu tới rồi à.”
Bác gái: “Không hiểu sao Đông Cô lại thích cháu đến vậy.”
Bác gái cúi đầu cười 'ha hả', nhìn thấy Đông Cô giơ nắm tay nhỏ, bà liền hiểu ý mà bế nhóc lên, lúc này mới nói với Cố Đông: “Lúc Đông Cô còn nhỏ, chỉ cần nghe được tiếng sấm, là sẽ mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cho nên ông nội của nhóc mới lấy nhũ danh cho nhóc là Đông Cô, để dễ nuôi lớn. Liên tục hai buổi sáng Đông Cô phơi nắng không thấy được cháu, suốt một ngày đều không vui, ăn cơm cũng cáu kỉnh, tính tình rất nóng nảy, không khác gì ba nhóc cả.”
Tiểu Đông Cô đang ở trong lòng ngực bác gái, giống như là nghe hiểu bác gái đang nói về bé, liền phun nước miếng 'phốc phốc' tỏ vẻ không vui, nhưng khi đối diện với Cố Đông, lại cười khanh khách, còn bi bô tập nói mà phát ra những tiếng 'ê a' mềm mại.
Cố Đông nhìn thấy bé cũng rất thích, nhưng không có giơ tay muốn ôm và sờ, cứ việc trong lòng cậu rất muốn sờ nắm tay nhỏ đang nắm chặt của Đông Cô.
“Tiểu Đông Cô thật là đáng yêu.” Cố Đông cười nói với bé con, liền phát hiện Đông Cô giống như là có thể nghe hiểu người khác khen bé vậy, rất là vui vẻ mà quơ quơ nắm tay nhỏ của bé, còn cười 'khanh khách' lộ ra lúm đồng tiền bên má trái.
Bác gái thấy vậy lại lắc đầu, “Hiện tại vui vẻ rồi đúng không, khi trở về nhớ phải ăn cơm cho ngoan nha.” Sau đó lại nhìn về phía Cố Đông hỏi: “Cố Đông, cháu ở nơi này sao?”
“Không có, cháu chỉ tới đây làm gia sư thôi.” Cố Đông nhìn thời gian, không thể lại trì hoãn, liền cười xin lỗi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


