Giờ phút này lại bị lão bà nói như vậy. Lần đầu tiên Cố Nhất Dân ở trước mặt con cái thể hiện uy nghiêm của người làm ba, nói: “Chuyện trong nhà không cần hai đứa phải lo lắng, nếu hai đứa thật sự muốn nghĩ cho ba mẹ, vậy thì về trường đi học cho tốt, chân của ba đi không được, nhưng thân thể cũng không có phế.”
Vương Bình dùng giọng điệu thương lượng nói: “Cố Đông, con cũng đi đi, đến trường học sớm một chút, con đã tạm nghỉ học một năm rồi, đừng có chậm trễ nữa.”
Cố Đông đã tạm nghỉ học một năm, trường học cũng hỗ trợ bảo lưu học tịch, nếu lại không đi báo danh, vậy sẽ hoàn toàn trở thành phế thải. Đời trước đã bỏ lỡ không thể học đại học, Cố Đông đương nhiên rất muốn trở về trường đi học, nhưng với tình huống hiện giờ trong nhà, cậu thật sự không yên lòng rời đi.
Dì cả ở bên cạnh cũng khuyên bảo: “Cố Đông, con cứ yên tâm đi học đi, bác sĩ nói ba con khôi phục rất tốt, chờ thêm hai ngày nữa là có thể xuất viện, dì sẽ dọn tới nhà con ở một đoạn thời gian để hỗ trợ chiếu cố ba mẹ con.”
Cố Tây nhìn anh trai nói: “Anh, anh không đi học, em cũng không đi.”
Cố Nhất Dân lên tiếng: “Bớt nói linh tinh đi, đều đi học hết cho tôi, chuyện trong nhà vẫn còn chưa đến lượt hai đứa làm chủ đâu.”
Vương Bình làm việc rất lưu loát, trong ngày liền nhờ em gái mua cho hai đứa con trai vé xe lửa đi Kinh Đô. Ngày 25, Vương Bình và Cố Nhất Dân xuất viện, Cố Đông và Cố Tây thu dọn mọi thứ trong nhà đều thỏa đáng, dì cả cũng từ Huyện Lâm Thủy mang theo hành lý lại đây, cười trấn an hai anh em: “Hai đứa cứ yên tâm đi học đi, trong nhà đã có dì coi rồi, hai đứa em họ của tụi con cũng vừa lúc đều trọ ở trường, cho nên dì rất rảnh rỗi.”
Cố Nhất Dân ngồi ở trên xe lăn, khóe mắt hơi đỏ, chờ đến khi con trai đi xa không còn thấy bóng dáng, liền nhỏ giọng nói lên đường bình an, lên đường bình an.
Hành trình đến Đế Đô có chút nặng nề.
Cố Đông nhìn cảnh sắc bên ngoài xe đang lùi lại, Cố Tây thấy vậy, muốn nói lại thôi, cậu rất muốn hỏi anh trai một chút về ba ba khác của Đậu Giá là ai, nói không chừng bọn họ còn có thể lén đi thăm Đậu Giá, nhưng từ sau khi anh trai đưa Đậu Giá đi, cũng chưa từng nhắc đến tên của Đậu Giá.
Mặc dù là vậy, nhưng Cố Tây biết trong lòng anh trai không có quên Đậu Giá.
“Em đang nghĩ cái gì.”
Cố Đông thu hồi ánh mắt, nhìn thấy tâm trạng của Cố Tây hạ xuống, liền cười nói: “Đi ngủ sớm đi.”
Tinh thần của ba rất tốt, mẹ cũng giải phẫu rất thuận lợi, nợ nần bên ngoài cũng đã trả hết, cả nhà đều bình an ở bên nhau. Còn có Đậu Giá, trước đó Cố Đông cũng nhận được điện thoại của Lục Vũ, anh ta nói đã kiểm tra ra bệnh của Đậu Giá, kêu cậu hãy yên tâm, hiện tại người đang tiếp nhận trị liệu cho Đậu Giá chính là bác trai của Lục Vũ, cũng là người có bàn tay thánh trong khoa nhi mà đời trước cậu hy vọng xa vời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)