Về phần Khương Ngôn Ý và Thu Quỳ sau khi rời khỏi vườn hoa nhà họ Hồ vẫn còn kinh hồn bạt vía, tìm một chỗ kín đáo trốn, thấy không có ai đuổi theo mới yên tâm.
Hai người lại đi dạo vài cửa hàng bán hoa khác, phát hiện đều là những xưởng nhỏ, dù có nhà ấm, nhưng hoa trái mùa trồng bên trong đều ủ rũ, không thể so sánh với nhà ấm của nhà họ Hồ được.
Trên tay nàng chỉ có một cây ớt có thể ươm giống, rất quý giá, Khương Ngôn Ý cũng không dám qua loa trong việc nhà ấm, lỡ làm chết cây giống thì sẽ lỗ vốn to.
Nhưng hiện tại nàng không có vốn để nhà ấm trồng hoa, sau khi chứng kiến thiếu đông gia của vườn hoa nhà họ Hồ hôm nay, Khương Ngôn Ý không dám hợp tác với họ nữa.
Quản sự đó có nói Đô hộ phủ cũng có một nhà ấm trồng hoa, Khương Ngôn Ý nghĩ đến cửa ải của Đô hộ phủ, cùng với thái độ kỳ lạ của Phong Sóc hôm đó, càng không dám đến Đô hộ phủ bàn chuyện thuê mướn.
Nàng thở dài, cùng lắm thì mùa đông này nàng tạm thời không ươm giống nữa, đợi đến mùa xuân rồi hãy ươm.
Đi dạo cả buổi chiều, cuối cùng Khương Ngôn Ý cũng không mua được một chậu hoa nào, chỉ mua thêm vài cái bình cắm hoa, và bàn bạc một vụ làm ăn với bà chủ của một cửa hàng hoa nhỏ, sau này bà chủ cửa hàng hoa này sẽ cách vài ngày lại đưa hoa tươi đến cửa hàng của nàng, giá cả cũng phải chăng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)