Trưởng công chúa vừa về đến phủ, tin tức từ mật thám ở cửa thành cũng truyền về.
"Sở tam gia đã kịp ra khỏi thành trước khi cấm quân phong tỏa." Vị tiểu lang quân môi hồng răng trắng đỡ Trưởng công chúa ngồi xuống giường êm, rồi quỳ xuống dưới giường êm, dâng lên một chén trà thơm.
Trưởng công chúa lại không nhận, nàng ta mân mê chiếc vòng tay chạm hoa bằng tơ vàng gắn bảo thạch ngũ sắc trên tay mình, ánh mắt phiêu đãng không biết rơi vào đâu, "Sở Xương Bình, đây là việc cuối cùng bản công chúa làm cho chàng."
Tiểu lang quân kia có vẻ ghen tuông, nói: "Công chúa điện hạ đối với tên võ phu họ Sở kia, quả là tình sâu nghĩa nặng."
Trưởng công chúa nhàn nhạt liếc mắt, trên mặt không có vẻ giận dữ, nhưng dọa cho tiểu lang quân giơ tay tự tát hai cái vào mặt mình, "Nô tài lắm mồm, nô tài đáng chết!"
Bàn tay Trưởng công chúa với móng tay sơn đỏ thẫm nâng cằm tiểu lang quân lên, đáy mắt không một chút gợn sóng, nàng ta nói: "Bản công chúa luôn giữ ngươi bên mình, chính là vì ngươi nghe lời, ngoan ngoãn. Hôm nay bản công chúa chỉ dẫn các ngươi ra ngoài du hồ, khi trở về thì gặp cấm quân, hiểu chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

