Ở Ngự Sử Đài có một vị Ngự sử họ Triệu, muốn thông qua Thôi Nguyên để móc nối quan hệ với Thôi gia. Ngặt nỗi, Thôi Nguyên đối với ông ta luôn tỏ thái độ lạnh nhạt, đối phương năm lần bảy lượt gửi thiệp mời dự tiệc hắn đều từ chối. Vị Triệu Ngự sử này vắt óc suy nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, còn tưởng bản thân đã đắc tội vị trưởng công tử Thôi gia ở điểm nào, bèn tìm đến gã tùy tùng thân cận Lăng Tiêu của Thôi Nguyên để dò hỏi.
Lăng Tiêu khéo léo buông vài câu khách sáo êm tai để đối phương yên lòng. Nhưng thực ra, ngay khoảnh khắc nhìn thấy diện mạo của Triệu Ngự sử, hắn đã lập tức hiểu rõ nguyên nhân: Đơn giản là vì công tử nhà hắn chê người ta trông quá khó coi! Vị Triệu Ngự sử này trời sinh mang tướng mắt trâu, miệng gà, lại còn mắc chứng hôi miệng. Đừng nói là công tử, ngay cả Lăng Tiêu phải ngồi đối diện với ông ta thì cũng nuốt không trôi cơm.
Cái tật kén chọn của Thôi Nguyên lại bắt đầu tái phát.
"Hôm nay các ngươi định đón lễ thế nào?" Hắn cất tiếng hỏi Bạch Thuật.
Vì đang sẵn tâm trạng vui vẻ, hắn cũng muốn nghe xem đám tỳ nữ dự tính qua ngày lễ này ra sao, biết đâu hắn lại ban thêm ân huệ.
Vào dịp Tết Đoan Ngọ những năm trước, những đại nha hoàn như Bạch Thuật ngoài việc được nhà bếp chia cho hai chiếc bánh ú nhân thịt, thì còn được phát thêm một xấp vải. Tuy hoa văn không quá đẹp mắt, nhưng chất liệu cũng khá tốt, đem bán cũng đổi được chút tiền tiêu vặt. Thế nhưng, Bạch Thuật thực sự không thèm để mắt tới mấy thứ đó. Nàng ấy là người nắm giữ chìa khóa kho riêng của Thôi Nguyên, thừa biết trong tay hắn có vô số loại vải vóc thượng hạng. Chỉ cần hắn tùy tiện ban thưởng một ít thôi, cũng đủ để đám cô nương trong Trúc Uyển vui sướng râm ran suốt một thời gian dài.
Bạch Thuật lờ mờ đoán được hắn định nói gì. Đúng như lời nàng ấy từng bảo với Diệp Oanh, Thôi Nguyên tuyệt đối không phải là kẻ keo kiệt. Lúc này hắn chủ động nhắc tới, chắc chắn là có chuyện tốt. Về điểm này, Bạch Thuật có sự tự tin tuyệt đối.
Quả nhiên, sau khi nghe nàng ấy báo cáo đã cho mọi người nghỉ nửa ngày, Thôi Nguyên liền bảo: "Ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi, tối nay không cần phải hầu hạ nữa."
Bạch Thuật hớn hở vâng lời.
Ngay sau đó, đối phương lại gọi giật nàng ấy lại: "Bạch Thuật."
Bạch Thuật dừng bước lắng nghe.
"Ngươi tự mình đến kho phòng, tìm vài xấp vải màu sắc tươi sáng cùng chút đồ trang sức nhỏ rồi đem phát cho mọi người đi." Thôi Nguyên khẽ khựng lại. Có lẽ vì dưỡng bệnh quá rảnh rỗi sinh buồn chán, hắn bèn bổ sung thêm: “Kê xong danh sách thì mang tới cho ta xem qua."
"Nô tỳ tuân lệnh."
Hắn không chỉ xem qua loa, mà còn đầy nhã hứng chỉnh sửa lại vài món. Tỷ như xấp lụa hoa màu xanh thiên thủy mà Bạch Thuật chọn cho Tang Diệp, đã bị hắn đổi thành lụa tơ tằm màu xanh khổng tước. Đổi thì đổi đi, hắn lại còn chê người ta da ngăm đen cơ đấy! Dù vậy, Tang Diệp cũng chẳng hề phật ý. Bởi trong bốn loại "lăng, la, trù, đoạn", thì "la" chính là loại đắt tiền nhất.
Thử hỏi có cô nương nào lại không thích vải vóc đẹp và trang sức lấp lánh cơ chứ? Huống hồ đây lại là đồ do chính tay vị Thám hoa lang ban thưởng. Ngọc Lộ vui đến mức miệng cười toe toét không khép lại được. Nàng ta nhận được một xấp vải sờ vào vừa mềm vừa mịn, kèm theo một đôi hoa lụa cài đầu có đường nét tinh xảo hơn hẳn hai đôi mà nàng ta đang có.
Mỗi người đều được chia một đôi hoa cài đầu và một xấp vải. Diệp Oanh cũng nhận được phần thưởng tương tự, chỉ là nàng thực sự có chút hoài nghi: liệu có phải Bạch Thuật tỷ tỷ đã âm thầm thiên vị mình rồi không...?
Bởi lẽ, món đồ nàng nhận được là một xấp lụa mềm dệt chìm họa tiết bươm bướm màu xanh tuyết, cùng một đôi hoa hải đường bằng lụa màu hồng phấn Dương phi. Dưới ánh nắng mặt trời, những món đồ ấy lấp lánh rực rỡ, tỏa ra ánh sáng tuyệt đẹp. Đẹp đến mức khiến nàng ngẩn ngơ, chẳng biết diễn tả bằng lời như thế nào cho phải.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)