Hắn thong thả lật sang một trang sách, rồi mới nhón lấy một miếng bánh đưa lên miệng. Kích cỡ chiếc bánh vừa vặn cho một miếng cắn, dáng vẻ khi ăn của hắn lại vô cùng tao nhã. Thế nhưng, sau khi nếm thử, hắn lại chẳng có thêm phản ứng nào khác. Sự im lặng ấy khiến Bạch Thuật chột dạ, cứ ngỡ mẻ bánh lần này cũng không vừa miệng chủ tử, trong lòng chợt dâng lên cảm giác lúng túng.
Một lát sau, Thôi Nguyên nhấp một ngụm trà, rồi đột nhiên lên tiếng: "Không phải."
Bạch Thuật giật mình thon thót, vội hỏi lại: "Dạ? Công tử nói gì cơ ạ?"
Thôi Nguyên đáp lời với giọng điệu vô cùng chắc chắn: "Món bánh này và đĩa bánh ban nãy, tuyệt đối không phải do cùng một người làm ra."
Bỏ mặc ánh mắt vẫn còn đang ngơ ngác của Bạch Thuật, hắn lại thong thả nhón thêm một miếng bánh nữa, chậm rãi nhấm nháp thưởng thức.
Mẻ bánh được mang lên lần đầu tiên có vị ngọt khé cổ, khi nhai lại thấy khô khốc và bở rạc. Chỉ cần nếm thử một miếng, hắn đã lập tức nhận ra đó không phải là tay nghề của đầu bếp ngày hôm qua.
So với đĩa bánh hiện tại, quả thực là kém xa một trời một vực.
Khay đựng bánh ngọt được chia làm hai tầng trên dưới, mỗi tầng có ba ngăn nhỏ, bày biện đủ sáu loại bánh khác nhau. Thế nhưng, ngoại trừ món bánh đậu ngào mật này ra, những loại bánh còn lại được mua từ tiệm Tiêu Ký bên ngoài mang về, Thôi Nguyên chỉ gắp đúng một miếng bánh củ năng rồi chẳng buồn động đũa thêm lần nào nữa.
Sau khi dọn khay bánh xuống, Bạch Thuật tò mò nếm thử một miếng bánh còn sót lại. Nếm xong, trong lòng nàng ấy lập tức đưa ra quyết định. Nàng ấy quay về phòng, mở rương lấy ra một xâu tiền, ngẫm nghĩ một lát rồi lại lấy thêm một chiếc khăn tay lụa trắng có thêu họa tiết bướm vờn hoa hải đường. Chuẩn bị xong xuôi, Bạch Thuật vội vã đi thẳng xuống bếp tìm người. Nghe Ngọc Lộ bảo Diệp Oanh đã về phòng nghỉ, nàng ấy lại tất tả vòng ra khu nhà ở của hạ nhân nơi ngoại viện.
"Bạch Thuật tỷ?" Thấy nàng ấy đột ngột xuất hiện, Diệp Oanh không khỏi ngạc nhiên, xen lẫn chút căng thẳng hỏi: "Sao tỷ lại tới đây? Hay là món bánh ban nãy có chỗ nào không ổn ạ?"
Lúc này, Diệp Oanh đang lom khom giặt bộ quần áo vừa thay ra hồi sáng. Tiết trời oi bức, lại phải chui rúc trong gian bếp suốt nửa ngày trời khiến mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo nàng. Cũng may là trời nắng ráo nên quần áo phơi rất mau khô, một ngày thay giặt hai bộ cũng chẳng nhằm nhò gì.
Thiếu nữ trước mắt vốn có dáng dấp thanh tú, dẫu có cố tình để tóc mái lòa xòa che khuất đi đôi gò má và ánh mắt, thì vẫn khó lòng giấu được nét xinh đẹp, yêu kiều bẩm sinh.
Ban đầu, Bạch Thuật chỉ định bảo nàng học thêm một hai món mới để dâng lên xen kẽ, tránh cho công tử ăn mãi một món sẽ sinh ngán, nào ngờ những món nàng biết làm lại nhiều đến vậy. Điều này khiến Bạch Thuật càng thêm mừng rỡ. Tuy nhiên, ngoài mặt nàng ấy vẫn không hề để lộ ra mà cố gắng giữ vẻ điềm đạm, vững vàng.
"Vậy thì tốt quá. Từ nay về sau, chuyện ăn uống của công tử sẽ không giao cho Ngọc Lộ nhúng tay vào nữa. Mỗi ngày, muội cứ canh đúng giờ công tử uống thuốc mà làm sẵn điểm tâm, ta sẽ sai người tới lấy."
Vừa nói, Bạch Thuật vừa dúi túi tiền bạc cùng chiếc khăn tay mới tinh vào tay nàng: "Trời nóng nực thế này, thật vất vả cho muội rồi. Chút lòng thành này muội cứ cầm lấy, mua ít son phấn mà dùng."
"Tỷ tỷ, thế này sao được..." Diệp Oanh toan xua tay từ chối, ai dè tay vừa đưa ra đã bị đối phương nhét trọn đồ vào lòng bàn tay.
"Cứ làm cho tốt đi." Bạch Thuật mỉm cười khích lệ: “Chút đồ này thì đáng là bao? Công tử nhà chúng ta thưởng phạt phân minh, tuyệt đối không phải là người keo kiệt đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

