7,
Tôi không biết mình rời đi kiểu gì, lúc lấy lại được tinh thần thì tôi đã ngồi ở bàn làm việc rồi.
Đồng nghiệp lại gần, trêu trọc nói: “Kiều Thư, son môi của cậu trôi hết rồi.”
“Nói đi, có phải cậu với ông chủ vừa làm việc xấu không?”
Tôi đỏ mặt lấy đồ trang điểm ra: “Trong giờ làm đừng nói nhảm, làm việc của mình đi.”
Đồng nghiệp cười hì hì: “Vâng thưa bà chủ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

