13,
Khi tôi kịp phản ứng thì Lục Ngôn đã bế tôi vào phòng ngủ rồi.
Tôi nhân lúc Lục Ngôn không chú ý mà lật người, đè lên người anh.
Trong mắt Lục Ngôn hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống, vừa cười vừa nói: “Thì ra em thích kiểu này sao? Được rồi, nếu chút nữa em mệt thì chúng ta đổi lại.”
Anh ấy đã phối hợp như vậy, nên tôi cũng không ngại nữa.
Tôi nắm lấy cằm của anh cúi xuống hôn!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


