Thẩm Tri Âm dễ như trở bàn tay thoát khỏi bảo tiêu, bóc lá bùa ẩn thân bên người rồi nghênh ngang rời đi.
Cô muốn ra ngoài mua một cái lò luyện đan.
Thế giới này đã không còn ai luyện đan, đương nhiên cũng không có nơi chuyên bán lò luyện đan.
Cô gọi điện thoại cho Thẩm Mộ Dã, hỏi xem ở đâu có bán.
Thẩm Tri Âm: Cháu trai, lò luyện đan bán ở đâu?
Thẩm Mộ Dã có lẽ đang đi học nên không trả lời tin nhắn. Cô cũng không vội, trước tiên đi dạo phố.
Thẩm Tri Âm rất tò mò về rất nhiều thứ của thế giới này, từ ăn uống đến vui chơi.
Có tiền Thẩm Mộ Dã cho hôm qua, cô cái gì cũng muốn thử.
Cuối cùng lại đi đến trước máy gắp thú bông, cùng những đứa trẻ khác chơi gắp thú.
Chỉ là cô quá lùn, phải kiễng mũi chân mới có thể nhìn rõ tình hình bên trong máy gắp thú.
“Lại gắp được nữa kìa, cái này đã hơn mười con rồi nhỉ?”
“Đậu má, cô bé này giỏi quá, mấy tuổi rồi mà lợi hại vậy?”
“Em gái, em gắp kiểu gì vậy? Có thể nói cho chị bí quyết không?”
“Bạn nhỏ, người nhà của em đâu? Sao lại để em một mình ở đây?”
Thẩm Tri Âm chớp mắt: “Rất dễ gắp mà?”
Cái này còn cần bí quyết sao? Chẳng phải có tay là gắp được à?
Mọi người: “……”
Cô bé khoe khoang như vậy thì…… vẫn rất đáng yêu.
Thẩm Tri Âm chọn một con sư tử nhỏ từ đống thú bông mình gắp được, sau đó chia hết những con còn lại cho các bạn nhỏ có mặt ở đó.
Vô cùng hào phóng.
Cô ôm con sư tử nhỏ rời đi, đến cả chủ cửa hàng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Tri Âm đã rất lâu rồi không được chơi thoải mái như vậy.
Kiếp trước cô sống khổ hạnh như một nhà tu hành, có lẽ cũng vì nguyên nhân này mà tính tình bị đè nén quá lâu. Đời này được đầu thai lại, cô càng thích ăn ăn uống uống, vui chơi thỏa thích, cứ như muốn bù đắp hết những gì đã bỏ lỡ ở kiếp trước. Đương nhiên, cũng không thiếu nguyên nhân chủ hồn vẫn chưa hoàn toàn trở về vị trí.
Thẩm Tri Âm lang thang không mục đích, cuối cùng lại đi đến một quán bar.
Đương nhiên cô không biết đây là quán bar, chỉ cảm thấy bên trong rất náo nhiệt nên muốn vào xem.
Cô bé nhỏ người, hơn nữa lúc đó có rất nhiều người đi vào, vậy mà cô thật sự chen lẫn vào trong được.
Trong quán bar tối tăm ồn ào, càng không có ai chú ý đến một đứa trẻ thấp bé.
Thẩm Tri Âm không thích bầu không khí ở đây, quá ồn.
Đang định rời đi, khóe mắt cô lại nhìn thấy một cô gái say khướt đang bị hai người đàn ông xách hai bên cánh tay, kéo về phía một phòng riêng.
Chân đang chuẩn bị rời đi của cô lập tức đổi hướng, đi theo.
Môi trường trong quán bar hỗn loạn, hai người đàn ông dìu một người phụ nữ say khướt trông cũng hết sức bình thường.
“Mau mau mau, đưa người vào trong.”
“Mẹ nó, hôm nay con đàn bà này không biết uống rượu mời lại muốn uống rượu phạt hay sao, được Mã ca để mắt tới là phúc của nó, vậy mà còn dám từ chối.”
Hai người kéo cô gái vào phòng, miệng vẫn không ngừng chửi mắng.
Cô gái bị kéo đi vẫn còn chút ý thức.
“Các người…… tôi…… sẽ báo cảnh sát.”
Mấy chữ ngắn ngủi ấy lúc này cũng không biết đã khiến cô phải dùng bao nhiêu sức lực.
“Ha ha…… Đợi qua đêm nay, mày còn dám báo cảnh sát thì tính bọn tao thua.”
Cô gái tuyệt vọng, trơ mắt nhìn mình bị đưa vào căn phòng ngột ngạt, cuối cùng cánh cửa đóng sầm lại.
“Này, Mã ca, người đưa tới rồi.”
“Chu Lâm, mày còn giả bộ thanh cao cái gì? Mã ca tốt như vậy, đi theo anh ấy chắc chắn mày sẽ không chịu thiệt.”
Cho dù cơ thể đã rơi vào trạng thái mơ màng, nhưng khi nghe thấy giọng nói này, Chu Lâm vẫn hận không thể giết chết cô ta.
Cô không thể nào ngờ được, người bạn cùng phòng ngày thường có quan hệ khá tốt với mình lại lừa cô đến đây.
Chu Lâm bị một gã đàn ông vạm vỡ, diện mạo bình thường ôm qua.
“Em gái, em đi theo anh, sau này anh chắc chắn sẽ không bạc đãi em. Nghe nói em là hoa khôi của trường, anh còn chưa nếm thử tư vị của hoa khôi là thế nào đâu, ha ha ha……”
Những lời nói đó cùng tiếng cười chỉ khiến Chu Lâm cảm thấy ghê tởm. Cô muốn giãy giụa, nhưng cơ thể đã bị bỏ thuốc căn bản không thể phản kháng.
Trong tiếng trêu chọc đầy ác ý, Chu Lâm tuyệt vọng.
Cô bị ném lên ghế sô pha, bị Mã ca đè xuống.
“Rầm rầm……”
Giữa tiếng nhạc đinh tai nhức óc cùng tiếng cười ồn ào đầy ác ý, tiếng đập cửa dữ dội bên ngoài vẫn vang lên rõ mồn một.
Tất cả mọi người đều dừng lại, nhìn về phía cửa.
“Rầm……”
Tiếng đập cửa lại vang lên, thậm chí bọn họ còn nhìn thấy cánh cửa đã bị đập lõm vào một mảng.
Đây phải là sức mạnh lớn đến mức nào chứ?
Có người trợn tròn mắt.
“Mẹ nó, là thằng khốn nào dám phá hỏng hứng thú của Mã gia?”
Người đàn ông đứng dậy chửi mắng, chỉ huy một tên đàn em đi mở cửa.
Tên đàn em nuốt nước bọt, run rẩy bước qua.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cánh cửa lại bị đập thêm một cái, ầm một tiếng đổ sập xuống.
Tên đàn em xui xẻo bị cánh cửa đè chặt.
Chỉ trong thoáng chốc, cả phòng riêng, ngoại trừ tiếng hát của máy chọn bài, không còn âm thanh nào khác.
Thẩm Tri Âm thò đầu nhìn vào trong, liếc mắt một cái đã nhìn thấy cô gái kia, cùng với thứ đồ nào đó mà vài người trong phòng đang hút đến mức thần hồn điên đảo.
Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng riêng cũng rơi xuống cô bé vô hại đang đứng ngoài cửa.
Mọi người: “……”
Một đứa nhóc còn chưa cao tới chân bọn họ, trên người còn treo bình sữa, sao có thể là người vừa đá bay cánh cửa?
Đó là ai đá?
Bọn họ tuyệt đối không tin một cô bé còn chưa cao tới eo mình lại có sức mạnh lớn như vậy.
“Mẹ nó, ai đang đùa với ông đây!”
Mã ca tức đến mặt mày xanh mét.
Thẩm Tri Âm lấy điện thoại ra, hít sâu một hơi rồi dùng giọng sữa mềm mại hét thật lớn:
“Alo, là 110 sao? Phòng 404 quán bar XX có người tụ tập sử dụng ma túy, còn ép buộc con gái nhà lành!”
Những người trong phòng: “!!!”
“Đậu má, con mẹ nó!”
“Đoạt điện thoại của nó lại đây, con nhóc chết tiệt, mày muốn chết à?”
Không ai ngờ Thẩm Tri Âm lại đột nhiên báo cảnh sát, hơn nữa những chuyện cô nói…… đều là sự thật.
Bọn họ căn bản không chịu nổi điều tra, gấp đến mức mắt đỏ ngầu.
Một người đàn ông không chút khách khí giơ tay tát về phía cô.
Nhưng giây tiếp theo……
Người đàn ông kia bay thẳng ra ngoài.
Hắn đập vào mấy người đồng bọn phía sau, nhất thời tiếng rên đau vang lên liên tiếp.
“Mã…… Mã ca, con nhóc kia có chút tà môn.”
Tận mắt nhìn thấy Thẩm Tri Âm nắm lấy cánh tay hắn rồi nhẹ nhàng quăng người ra ngoài, những người còn lại đều kinh hãi lùi về sau vài bước.
Cô, một cô bé còn chưa cao tới eo bọn họ, vậy mà lại ném bay một người đàn ông trưởng thành!
Bọn họ hút ma túy đến mức xuất hiện ảo giác rồi sao?
Sắc mặt Mã ca khó coi, chỉ cảm thấy mình bị mất mặt. Lúc này cơn giận đã khiến hắn mất hết lý trí.
“Bắt con bé lại cho tao!”
Những người có mặt rất ít ai còn tỉnh táo, dù sao vừa hút ma túy vừa uống rượu.
Từng người nối tiếp nhau xông lên.
Thẩm Tri Âm ngậm bình sữa trong miệng, chân ngắn nhỏ bước lên một bước:
“Ha! Đều tới đây đi.”
Xem cô tổ hôm nay một mình đánh mấy chục người, dọa chết các người!
Cô bày tư thế, tuy tay ngắn chân ngắn nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc phát huy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
