Thấy cô bé nghiêm túc như vậy, Thẩm Mộ Dã nhíu mày.
“Được rồi, tôi sẽ cho người đi điều tra.”
Nói xong, chính cậu cũng cảm thấy chuyện này có hơi hoang đường. Vậy mà cậu lại thật sự bị một đứa nhóc con dọa cho tin mất rồi.
Mà khoan…
Một đứa trẻ ba tuổi có thể nói chuyện rõ ràng, rành mạch như vậy thật sao?
…………
Sau khi tan làm, Trần Hiểu An mang theo đồ đạc trở về nhà.
Nhưng khi đi ngang qua một con hẻm dân cư, cô bỗng nhìn thấy một đám đông đang tụ tập, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng ồn ào từ phía đó.
Bản tính thích hóng chuyện trỗi dậy, Trần Hiểu An lập tức muốn đi qua xem thử.
Dù sao bên kia cũng có không ít người đang đứng vây quanh.
Nhưng mới đi được nửa đường, cô chợt nhớ tới lời cô bé ở sân bay.
Đúng lúc này, từ phía đám đông bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh.
“A! Có người giết người!”
Hiện trường lập tức hỗn loạn.
Trần Hiểu An cũng bị đám người đang tản ra va phải, loạng choạng lùi về sau.
Cô còn chưa kịp đứng vững thì đột nhiên cảm thấy cánh tay mình bị ai đó túm chặt.
Bên tai truyền đến tiếng thở dốc nặng nề, đầy đau đớn.
Trần Hiểu An vừa đứng vững thì nhìn thấy một người đàn ông có vẻ mặt dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, trong tay cầm một con dao dính máu đang lao về phía mình.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Thế nhưng ngay khi con dao sắp đâm vào người cô, không ai chú ý tới một tia sáng vàng chợt lóe lên trên người Trần Hiểu An.
“Choang!”
Con dao trong tay người đàn ông lập tức bị hất văng.
Nhân cơ hội đó, mấy người đàn ông khỏe mạnh lập tức xông lên khống chế kẻ đang phát điên.
Được cứu, hai chân Trần Hiểu An mềm nhũn, cô ngã phịch xuống đất.
Trong lòng vừa hoảng loạn vừa sợ hãi.
Chỉ thiếu một chút thôi…
Chỉ một chút nữa là cô đã bị đâm rồi!
Mãi đến khi được đưa đến đồn cảnh sát, dưới sự trấn an của nữ cảnh sát, cảm xúc của Trần Hiểu An mới dần bình tĩnh lại.
Đối với cô, chuyện lần này hoàn toàn là tai bay vạ gió.
Cô chỉ giống như mọi ngày, muốn đứng lại hóng chuyện một chút thôi mà!
Ai ngờ suýt chút nữa mất luôn mạng.
Mà cô cũng đúng là xui xẻo.
Lúc đám đông bỏ chạy, cô bị người khác va phải nên không kịp tránh. Người phụ nữ vốn mới là mục tiêu của người đàn ông kia đã túm lấy cô, kéo cô ra chắn trước mặt.
Khi ấy người đàn ông đã hoàn toàn mất lý trí, chẳng cần suy nghĩ, cứ thế cầm dao đâm tới.
Đúng là xui tận mạng!
“May mà hung thủ cầm dao không chắc tay, nếu không lần này cô nguy hiểm thật rồi.”
Nữ cảnh sát cũng không khỏi thở dài.
“Sau này gặp mấy chuyện kiểu này thì đừng có đứng lại hóng nữa.”
Trần Hiểu An liên tục gật đầu.
Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, vội vàng móc trong túi áo ra một lá bùa.
Lá bùa vốn còn ánh lên sắc vàng, giờ đã hoàn toàn mất đi màu sắc, trở nên xám xịt.
Nhớ lại lời cô bé kia nói, rồi nghĩ đến cảnh con dao suýt đâm vào mình lúc nãy, Trần Hiểu An càng thêm chắc chắn.
Là cô bé đó đã cứu mình!
Chỉ là chuyện này mà nói ra thì chắc chắn chẳng ai tin.
Trần Hiểu An nắm chặt lá bùa trong tay, chắp hai tay lại, quỳ xuống đất rồi hướng lên trời vái mấy cái.
“Cảm ơn tiểu thần tiên đã cứu cái mạng này của tôi!”
Mấy người cảnh sát đứng bên cạnh: “……”
Đến đồn cảnh sát rồi còn cảm ơn thần tiên?
Cô đang khiêu khích đấy à?
---
Trong lúc lấy lời khai, Trần Hiểu An cũng biết được nguyên nhân cụ thể của vụ án.
Hóa ra vẫn là mâu thuẫn giữa vợ chồng.
Người đàn ông kia vốn có tính nóng nảy, lại thích uống rượu. Mỗi lần uống rượu là hắn lại nổi nóng ở nhà, thậm chí còn từng đánh vợ.
Người vợ không chịu nổi cuộc sống đó nên đã ngoại tình.
Sau khi phát hiện chuyện này, người đàn ông bắt đầu cãi nhau với vợ.
Càng cãi càng mất kiểm soát, cuối cùng trong lúc nóng giận, hắn rút con dao gọt hoa quả mang theo bên người ra, đâm vợ một nhát.
Nhát dao không nguy hiểm đến tính mạng.
Người phụ nữ theo bản năng muốn chạy trốn để bảo toàn mạng sống, nhưng lại túm lấy Trần Hiểu An — người xui xẻo đang đứng gần đó — kéo cô ra chắn trước mặt mình.
Cô ta vậy mà lại lấy cô chắn dao!
Trần Hiểu An khóc không ra nước mắt.
Biết vậy cô đã nghe lời cô bé kia, sớm tránh khỏi chỗ đó rồi!
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, vẫn còn sợ hãi, Trần Hiểu An đem toàn bộ chuyện này kể cho cô bạn thân.
Từ lời cảnh báo của cô bé ở sân bay cho đến lá bùa bình an.
Bạn thân trợn mắt.
“Cậu gặp được cao nhân rồi đấy!”
Đáng tiếc, Trần Hiểu An chẳng biết bất kỳ cách liên lạc nào với cô bé.
Nếu biết, dù thế nào cô cũng phải tìm đến tận nhà, quỳ xuống cảm ơn người ta một trận mới được.
---
Lúc này trời đã tối.
Thẩm Tri Âm đang ngồi xếp bằng trên giường, đôi chân ngắn ngủn đặt ngay ngắn, chuyên tâm tu luyện.
Đột nhiên, cô cảm nhận được một luồng sức mạnh nhỏ bé tràn tới.
Đó là một tia nguyện lực cùng ánh sáng công đức màu vàng.
Tu vi của cô lập tức tăng lên một chút.
Cảnh giới vốn đang dừng ở Luyện Khí tầng hai cũng mơ hồ có dấu hiệu đột phá.
Thẩm Tri Âm bấm những ngón tay nhỏ xíu, tính toán một hồi.
Ồ.
Hóa ra là cô gái đã cho cô bánh mì ở sân bay.
Xem ra cô ấy đã vượt qua được kiếp nạn đó.
Thẩm Tri Âm yên tâm, tiếp tục ngồi thiền.
---
Sáng hôm sau.
Thẩm Tri Âm ngậm một chiếc bánh bao trong miệng, lạch bạch chạy tới gõ cửa phòng Thẩm Mộ Dã.
“Làm gì đấy!”
Hôm qua vốn đã thức khuya, lại còn có tật cáu ngủ, Thẩm Mộ Dã mở cửa với vẻ mặt khó chịu, từ trên cao nhìn xuống cô bé.
Giọng cậu cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
“Thẩm Mộ Dã.”
Thẩm Tri Âm chẳng hề sợ cậu, ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên, giọng mềm mại hỏi:
“Ta có thể đưa thú cưng của ta đến nhà họ Thẩm nuôi không?”
“Thú cưng gì?”
“Một con mèo hơi to một chút.”
Thẩm Tri Âm chớp mắt.
“Hiện giờ nó đang ở chỗ sư phụ. Nếu được thì bảo sư phụ đưa nó đến đây cho ta.”
Mèo à?
Thẩm Mộ Dã tuy thích chó hơn, nhưng cũng không phản đối chuyện người trong nhà nuôi động vật.
“Chỉ cần nó không làm phiền tôi là được.”
Thẩm Tri Âm lập tức cười tươi rói.
Ánh mắt nhìn Thẩm Mộ Dã cũng dịu dàng hẳn lên.
“Cảm ơn cháu nhé.”
“Cháu có thể nói với bố cháu một tiếng giúp ta không? Ta không biết liên lạc với ông ấy thế nào.”
“Biết rồi.”
Thẩm Mộ Dã chợt nhớ ra cô bé không có điện thoại.
“Nhóc không có điện thoại đúng không? Tôi bảo quản gia đi mua cho nhóc một cái.”
Cô tổ nhỏ này từ vùng núi sâu tới đây, không có điện thoại cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng sau này còn phải liên lạc, có một chiếc điện thoại vẫn tiện hơn.
“Vậy ta cũng không thể lấy đồ của cháu không.”
Thẩm Tri Âm lấy ra một lá bùa vàng được gấp thành hình tam giác.
Khác với lá bùa đưa cho Trần Hiểu An, lá bùa dành cho Thẩm Mộ Dã còn được buộc bằng một sợi dây đỏ, có thể đeo quanh cổ hoặc trên cổ tay.
Cả sợi dây đỏ lẫn lá bùa đều có màu sắc tươi sáng, trông còn rất mới.
Thẩm Mộ Dã nhận lấy với vẻ hơi ghét bỏ.
“Cái gì đây? Nhóc mê tín đến nghiện rồi à? Có biết bây giờ người ta đang bài trừ mê tín phong kiến không?”
Thẩm Tri Âm phồng má, trừng mắt nhìn cậu.
“Đây là bùa bình an. Có thể bảo vệ cháu bình an. Cháu không lấy thì trả lại cho ta.”
Thẩm Mộ Dã không đợi cô giật lại, lập tức giơ tay lên.
“Đã tặng đồ cho người khác rồi thì sao còn đòi lấy lại? Cô tổ nhỏ, nhóc như vậy là không được đâu.”
Thẩm Tri Âm hừ một tiếng, xoay người chạy xuống tầng.
Cô còn có bánh bao chưa ăn hết!
Thẩm Mộ Dã trở về phòng.
Ban đầu cậu định tiện tay đặt lá bùa bình an lên chiếc bàn cạnh giường.
Nhưng cầm nó trong tay, do dự vài giây…
Cuối cùng cậu vẫn mím môi, đeo nó lên cổ.
Bùa bình an.
Bảo vệ bình an.
Cậu nhớ hình như một người bạn thân của mình cũng đeo thứ này.
Nghe nói là mẹ cậu ta đặc biệt đến chùa Đại Quốc để cầu cho anh ta.
Lúc bị bạn bè hỏi đến, cái vẻ mặt của cậu ta khi ấy…
Miệng thì cứ than phiền mẹ mình mê tín, nhưng khóe miệng lại sắp cười đến mang tai.
Làm như chỉ có mình có vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)