“Ta uống hết sữa bò rồi.”
Lượng sữa tiêu hao còn nhanh hơn cô dự tính.
“Chú mua cho nhóc!”
Vị này đúng là tiểu tổ tông.
Trước khi chuyện của con quỷ nhỏ kia được làm rõ, e rằng hắn còn phải trông chừng tiểu tổ tông nhà họ Thẩm này.
Tần Trăn tâm trạng có chút tệ, đưa tay vò mái tóc húi cua của mình.
“Mẹ nó, tôi vừa mới mua nhà mà.”
Ai mà biết dưới bãi đỗ xe nhà mình lại có quỷ chứ.
Tâm trạng Tần Trăn không tốt, lập tức gọi người tới tháo dỡ khu vực bãi đỗ xe bên dưới.
Động tĩnh gây ra hơi lớn, trực tiếp kinh động đến chủ đầu tư khu chung cư này.
“Tần Trăn, tên khốn này đang làm cái gì vậy!”
Có thể xây được một khu chung cư cao cấp ở nơi tấc đất tấc vàng này thì đương nhiên chủ đầu tư cũng không phải người đơn giản.
Cố Hoài sa sầm mặt. Nếu không đánh lại Tần Trăn thì hắn thật sự rất muốn đánh tên này một trận.
Tần Trăn nhướng mắt:
“Lát nữa cậu sẽ biết. Tôi chỉ cho tháo dỡ khu này thôi, có phá cả tòa nhà đâu.”
Nghe xem, nghe xem, đây là tiếng người nói sao?
“Cậu…”
“Tìm thấy rồi, thật sự có!”
Cố Hoài đang định mắng người thì bên kia, đội đào đất đã truyền đến tiếng động.
Tần Trăn hít sâu một hơi, giơ tay kẹp cổ Cố Hoài.
“Anh em, dính chuyện rồi.”
Nhìn bộ hài cốt được đào lên, trước mắt Cố Hoài tối sầm.
Tần Trăn đồng cảm nhìn hắn một cái rồi gọi điện thoại báo người tới.
Trước đó anh không trực tiếp gọi đồng nghiệp trong cục đến chủ yếu là vì chuyện này không dễ giải thích, hơn nữa chính anh cũng chưa chắc chắn.
Nhưng bây giờ chứng cứ đã nằm ngay trước mắt.
Tần Trăn nhìn về phía Thẩm Tri Âm, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Lúc này, con quỷ nhỏ đứng bên cạnh Thẩm Tri Âm đang ngơ ngác nhìn bộ hài cốt của mình. Từ đôi mắt đen kịt không có chút lòng trắng nào chảy xuống hai hàng nước mắt đỏ như máu.
Cảnh tượng trông càng đáng sợ hơn, Tần Trăn vội vàng dời mắt đi.
Oán khí trên người con quỷ nhỏ càng lúc càng nặng. Thẩm Tri Âm đã sớm có chuẩn bị, ném một lá Thanh Tâm Phù qua.
Con quỷ nhỏ vốn đang muốn nổi điên dần dần bình tĩnh lại.
“Vừa rồi sao tôi cảm giác lạnh thế nhỉ?”
“Đúng đó, bãi đỗ xe dưới này lạnh vậy sao?”
Nhìn thấy động tác của Thẩm Tri Âm, Tần Trăn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Người khác không biết, nhưng hắn nhìn thấy rất rõ. Vừa rồi con quỷ nhỏ kia thật sự đáng sợ.
Hài cốt của con quỷ nhỏ nhanh chóng được đưa đi để pháp y kiểm tra.
Cố Hoài và Tần Trăn đứng trong vườn hút thuốc.
“Xảy ra chuyện như vậy rồi, sau này nhà tôi còn bán được nữa không?”
Thiệt hại này biết tính thế nào đây?
Tần Trăn vỗ vai hắn:
“Trước mắt đừng nghĩ đến chuyện bán nhà. Nhà cậu chút tổn thất này vẫn gánh được. Chuyện này, e rằng đội thi công năm đó cũng phải bị điều tra.”
“Đúng vậy, trước tiên đừng lo chuyện nhà cửa. Nhà cũ nhà chú cháy rồi, chú còn không về thì vợ chú mất bây giờ.”
Giọng nói non nớt đột nhiên chen vào.
Cố Hoài và Tần Trăn đồng loạt cúi đầu nhìn cô bé đang ôm bình sữa uống.
Tần Trăn giật giật khóe mắt.
Cố Hoài thì cau mày:
“Nhóc đang nói tôi à?”
Thẩm Tri Âm gật đầu:
“Ừm ừm, chính là chú.”
Nhìn bộ dạng xui xẻo đến mức mây đen phủ kín đầu của chú, cô muốn không nhìn thấy cũng khó. Bấm tay tính thử một cái là lập tức tính ra chuyện.
Cố Hoài cố nhịn xúc động muốn chửi người, không ngừng tự nhủ mình không được chấp nhặt với trẻ con.
Nhưng mà…
“Nhóc con, nói lung tung nguyền rủa vợ người ta xảy ra chuyện, có biết sẽ bị đánh không hả!”
Nhà ai nuôi đứa nhỏ này vậy? Ngoại hình xinh xắn đáng yêu mà cái miệng nhỏ này sao lại thiếu đòn thế không biết.
Tần Trăn nói:
“Cố Hoài, hay là cậu gọi điện về hỏi thử đi.”
Cố Hoài bật cười vì tức:
“Tần Trăn, cậu tin thật đấy à? Trước kia tôi đúng là không nhận ra cậu lại ngu thế này.”
Tần Trăn rít một hơi thuốc, hai tay đút túi, vẻ mặt có chút đau khổ.
“Cậu biết tôi làm sao biết dưới đó có hài cốt của một đứa trẻ không?”
Cố Hoài nhíu mày nhìn hắn.
“Cậu mau gọi điện hỏi đi.”
Đối với lời Tần Trăn nói, Cố Hoài nửa tin nửa ngờ, cuối cùng vẫn gọi điện về nhà.
Nhưng gọi mấy cuộc liền, vợ hắn vẫn không nghe máy. Tim Cố Hoài lập tức hẫng một nhịp, tay cũng bắt đầu run lên.
Không lẽ thật sự xảy ra chuyện rồi?
Tần Trăn nói:
“Gọi cho bảo mẫu.”
“Đúng, bảo mẫu.”
Lần này đã có người nghe máy.
“Dì Vương, hiện tại dì đang ở đâu?” Điện thoại vừa kết nối, Cố Hoài lập tức hỏi.
“Là cậu chủ à, tôi đang ở ngoài mua thức ăn.”
“Dì mau về xem vợ tôi đang ở đâu. Tôi gọi cho cô ấy rất nhiều cuộc mà không ai nghe máy.”
Vừa nói, Cố Hoài vừa nhanh chóng đi về phía xe, chuẩn bị trở về.
Tần Trăn cũng bế Thẩm Tri Âm lên rồi đi theo.
Hai nhà bọn họ dù sao cũng được xem là thế giao. Cố Hoài lớn hơn anh năm tuổi, đã kết hôn được hai năm. Biết chị dâu xảy ra chuyện, đương nhiên anh phải đi xem.
“Để tôi lái.”
Trạng thái hiện tại của Cố Hoài không tốt, nhỡ đâu trên đường mất tập trung rồi lại xảy ra chuyện.
“Cảm ơn anh em.”
Trên đường đi, điện thoại của bảo mẫu gọi tới.
“Không ổn rồi, cậu chủ! Mợ chủ ngã từ cầu thang xuống. Lúc tôi trở về thì thấy cô ấy đang nằm dưới đất, hôn mê bất tỉnh.”
Đầu óc Cố Hoài lập tức ong lên một tiếng, ngón tay cầm điện thoại siết chặt.
Hắn ép mình phải bình tĩnh.
“Gọi cấp cứu chưa?”
“Gọi rồi, gọi rồi! Xe cứu thương sắp tới.”
Giọng bảo mẫu run rẩy, rõ ràng bà cũng vô cùng hoảng loạn.
Giọng Cố Hoài cũng hơi run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Dì cứ đi theo vợ tôi đến bệnh viện trước, tôi lập tức qua đó.”
“Vâng, cậu chủ.”
Dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy, Cố Hoài bảo Tần Trăn lái xe thẳng đến bệnh viện số một, sau đó lại gọi điện cho những người khác trong nhà.
Vừa vội vừa lo, hắn đã sớm quên mất cô bé bên cạnh.
Nhưng Tần Trăn thông qua kính chiếu hậu nhìn Thẩm Tri Âm một cái, bàn tay đang đặt trên vô lăng siết chặt.
Mới ba tuổi mà đã có bản lĩnh lớn như vậy, người nhà họ Thẩm có biết không?
Thẩm Tri Âm yên tâm thoải mái để hắn bế, sờ sờ cái bụng nhỏ rồi lắc đầu.
“Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.”
Cô đói rồi, chỉ uống sữa bò thôi thì không no được.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của nhóc con nhăn lại, thở dài.
Một cô bé nhỏ xíu như cô phải gánh vác quá nhiều rồi.
“Vợ tôi thế nào rồi?”
Cố Hoài vừa đến ngoài phòng cấp cứu đã hỏi bảo mẫu.
“Không biết nữa ạ, mợ chủ vào trong rồi, bác sĩ vẫn chưa ra. Hình như đầu mợ ấy bị va đập, chảy rất nhiều máu.”
Trời biết lúc bà trở về nhìn thấy mợ chủ nằm trong vũng máu, bà đã sợ đến mức mặt mày trắng bệch thế nào.
“Rốt cuộc chuyện này là sao? Trong nhà không có người khác à?”
Cố Hoài lạnh mặt hỏi, bàn tay buông bên người vẫn run nhè nhẹ.
“Trước khi tôi ra ngoài mua thức ăn, mợ chủ ở nhà với cô Vân. Nhưng lúc tôi trở về thì không thấy cô Vân đâu cả.”
“Em gái tôi?”
Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống.
Chuyện này tốt nhất không liên quan đến cô ta, nếu không hắn và bên nhà cũ sẽ không để yên!
Tần Trăn bế Thẩm Tri Âm đứng bên cạnh không nói gì.
Đúng lúc này, một bác sĩ từ phòng cấp cứu bước ra. Cố Hoài lập tức tiến lên hỏi tình hình.
“May là phát hiện kịp thời. Người bệnh mất máu khá nhiều, cộng thêm chấn thương vùng đầu nên đã hôn mê, nhưng hiện tại không nguy hiểm đến tính mạng.”
Nghe được câu không nguy hiểm đến tính mạng, tinh thần Cố Hoài lập tức thả lỏng, cả người ngã ngồi xuống ghế.
Lúc này, người nhà mẹ đẻ của vợ hắn cũng nhận được tin và chạy đến.
Sau khi Lâm Phong Tín được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, mọi người lại cùng nhau chuyển sang phòng bệnh.
Lúc này, Cố Hoài và bố mẹ vợ đã hỏi bảo mẫu và biết được gần như toàn bộ sự việc.
Sắc mặt Cố Hoài vô cùng khó coi. Hắn ngồi bên giường bệnh, nắm lấy tay vợ, trong lòng chỉ còn lại sự sợ hãi.
May mà…
May mà cô ấy không sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)