“Tôi mà không nể mặt anh thì đã rời đi từ lâu rồi.” Cô gái tóc dài thẳng kia cười lạnh một tiếng.
Những buổi đấu giá kiểu này vốn là sân chơi để giới nhà giàu giám định, thưởng thức và săn hàng quý. Điều bọn họ ghét nhất chính là những người chẳng hiểu biết gì như mấy cô hot girl mạng hay kẻ ngoại đạo đến góp mặt làm màu, làm mất đi đẳng cấp của sự kiện, kéo thấp cấp bậc của bọn họ.
Nam Tư Nhã nhìn Tang Ninh vẫn luôn trầm mặc ngồi đó, trong lòng cô ta không khỏi thầm khoái chí.
Bữa tiệc tiêu chuẩn như thế này, cô ta cũng là nhờ có Trần Tranh mới dám tham dự, bởi vì cô ta cũng chẳng hiểu mấy về đấu giá đồ cổ, sợ bị mất mặt. Nhà họ Nam cũng chỉ là nhà giàu mới nổi thôi, sao mà biết về thứ này được cơ chứ?
Tang Ninh ở ngoài thì ra vẻ ta đây, hống hách lắm, vậy mà đến nơi như thế này lại chẳng dám mở miệng nói lấy một câu còn gì?
Nam Tư Nhã còn giả vờ quan tâm nói với Tang Ninh: “Không sao đâu chị, lần này chị chưa hiểu thì cứ nhìn là được, đừng nói linh tinh.”
Cô gái tóc đen dài kia lại cười lạnh: “Cũng đừng chụp ảnh lung tung, nếu tôi phát hiện cô đăng ảnh chúng tôi lên Weibo để nâng tầm bản thân, tôi sẽ nhờ luật sư gửi công văn cảnh cáo đấy. Nể tình quen biết mười mấy năm với A Tranh nên tôi mới nhịn, đừng có mà không biết điều.”
Trong lòng Nam Tư Nhã quả thật là vui như nở hoa, vô cùng hả hê khi thấy Tang Ninh gặp chuyện xui xẻo. Cô ta chỉ ước gì Tang Ninh cũng sẽ nổi điên như hôm qua, tiến lên tát người ta, hoặc là lật tung cái bàn lên cũng được!
Những người ở đây thì không dễ tính như Nam Tư Nhã này đâu, sẽ chẳng ai để Tang Ninh diễu võ giương oai như hôm qua cả.
Cô gái vừa nói chuyện nãy giờ chính là Chiêm Nghi Quân - thiên kim của Truyền Thông Vô Ưu, là người nổi tiếng với tính khí đại tiểu thư khó chiều. Nam Tang Ninh mà dám đụng vào cô ta thì chẳng khác gì tự tìm đường chết cả!
Ánh mắt của cả bàn tiệc đều đổ dồn lên người Tang Ninh, mang theo vẻ chế giễu và tò mò, chờ xem trò hề sắp diễn ra.
Tang Ninh im lặng một lúc rồi mới chậm rãi mở miệng: “Đẳng cấp của cô là... Đeo đồ giả sao?”
Sắc mặt Chiêm Nghi Quân lập tức thay đổi, cô ta lớn tiếng: “Cô đang nói linh tinh cái gì vậy hả?!”
Ánh mắt của Tang Ninh dừng lại trên cổ tay cô ta: “Chiếc vòng vàng nạm bảo ngọc trên cổ tay cô nhìn có vẻ quen mắt. Là chiếc mà Tề Hoàng hậu của Triều nhà Nam đã từng đeo nhỉ?”
Ánh mắt Chiêm Nghi Quân thoáng qua một tia ngạc nhiên, cô nhận ra được thật sao?
Cô ta hừ lạnh một tiếng, giọng mang theo vài phần đắc ý: “Xem như cô có mắt. Cũng phải, cho dù là sống ở nông thôn thì chắc cũng có đọc sách báo. Cái vòng này nổi tiếng như thế, cô biết cũng chẳng có gì lạ.”
Tang Ninh khẽ lắc đầu: “Cũng đẹp đấy... Nhưng tiếc là...”
“Tiếc là gì?”
Tang Ninh ngẩng đầu nhìn cô ta, ánh mắt bình tĩnh, không chút gợn sóng: “Là đồ giả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)