Độc Cô Thiên Diệp ở linh hóa trên lầu, Hác Bằng Du không ngủ, cầm tờ biểu nàng vừa điền lên xem.
"Đại lục Huyền Nguyệt, chậc chậc, là từ một không gian nhỏ đến nha." Hác Bằng Du vua72 xem vừa nói, "Độc Cô Thiên Diệp, nàng cư nhiên họ độc cô, sẽ không là Độc Cô kia chứ?"
Cảm thán xong, hắn còn liếc mắt nhìn lên trên lầu một cái. Chậc chậc, là một nhóc con thú vị nha!
Ngày đầu tiên đi qua rất nhanh, Độc Cô Thiên Diệp không đi xuống, Hác Bằng Du cũng không rời đi.
"A, tiểu gia Hỏa này thiên phú cũng không tệ lắm !"
Ngày hôm sau, Độc Cô Thiên Diệp vẫn chưa xuống như cũ, Hác Bằng Du nhàm chán nằm dài lên bàn công tác, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn thang lầu, vẫn không có ai.
"Người thiên phú cao ngày hôm sau sẽ chấm dứt, xem ra nhóc này rất lợi hại !"
"Ách."
Hỏa Dật không nói gì, ngươi không phải quản sự của Công hội Linh sư sao, không hỏi ngươi thì hỏi ai chứ !
"Nàng đã nói khi xong việc sẽ đi tìm ngươi, ngươi một ngày đến hai lần như vậy, không chê đường xa sao ? ! Đi đi đi, đừng có ở trong làm chướng mắt ta." Hác Bằng Du quơ tay nói.
Hỏa Dật bị thái độ của Hác Bằng Du chọc giận, muốn phát Hỏa, cuối cùng vẫn nhịn xuống, hành lễ với Hác Bằng Du, xoay người rời khỏi Công hội Linh sư.
"Không thú vị !" Hác Bằng Du nhìn bóng Hỏa Dật, than một tiếng, "Nhàm chán qua1!"
Hác Bằng Du cảm thán ngày qua nhàm chán, lúc trước sao mình lại chạy đến nơi này chứ ? Ừ, hồi tưởng một chút, hình như là vì nơi này nhỏ, ít chuyện, thoải mái, có thể ngủ ngon, khi sư phó để hắn chọn, hắn lập tức chọn nơi này. Giờ Độc Cô Thiên Diệp linh hóa, hắn không dám ngủ, cho nên nhàm chán .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
