Trong cơn hoảng hốt, nàng dường như nhìn thấy một nam hài hơn mười tuổi đi tới trước mặt nàng.
“Được rồi, đây chính là trí nhớ bị chôn sâu trong đầu ngươi.” Giáng Vực nói xong, mang theo Độc Cô Thiên Diệp rời khỏi ảo cảnh.
Mọi chuyện sau đó, Độc Cô Thiên Diệp đã nhớ ra. Khi Tiểu Thiên Diệp tỉnh lại, phát hiện mình nằm gần sơn mạch Miễn Miễn, tiềm thức của nàng đã quên đi chuyện bên trong sơn mạch, lúc đó còn buồn bực sao mình lại xuất hiện ở đó.
“Thần điện sao lại nuôi mãnh thú đó? Lại dùng hài tử làm thức ăn, phương thức tàn nhẫn như vậy, thật sự là…” Độc Cô Thiên Diệp nghĩ không ra vì sao Thần điện lại nuôi dưỡng con mãnh thú Hoạt Quy đó.
Giáng Vực nhún nhún vai, nói chuyện đáng đánh đòn: “Ngươi cũng không biết, thì sao ta biết.”
Độc Cô Thiên Diệp nhìn Giáng Vực: “Thánh Hải thành gần Linh vụ như vậy, sao ngươi lại không biết?”
“Này, phần lớn thời gian ta đều ngủ say đó. Ta cũng không phải là luôn luôn ở Huyền Nguyệt đại lục, cho dù ta có ở đấy thì cũng không để ý tới người trên cái hòn đảo nhỏ nhoi này đang làm gì.” Giáng Vực khinh thường nói. Địa phương nhỏ bé này chỉ là nơi hắn đi dạo lúc nhàn rỗi thôi, làm gì có tâm tình tìm hiểu chuyện không liên quan tới mình chứ.
Hơn nữa, lần hắn tỉnh lại gần nhất thì cũng là mấy trăm năm rồi.
Độc Cô Thiên Diệp ngồi xuống nghĩ tới con Kỳ Lân kia, không nghĩ tới đó lại là Thứ Hồn ! Nói vậy thì nam hài lúc đó chính là Tử Tiêu. Không nghĩ tới năm đó hắn và Thứ Hồn đã cứu nàng một mạng.
Đêm khuya, mặt trăng khi thì ẩn mình vào đám mây, khi thì chạy dọc trên mặt biển soi dáng người của mình xuống đó. Có người thì ngủ, có người tu luyện, người thì luyện đan, bên ngoài đã không còn ai đi lại, Thánh Hải thành đang chìm trong không gian yên tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

