Hôm nay Thánh Hải thành phá lệ náo nhiệt, trên đường cái đều là một đám người rộn ràng nhốn nháo, tất cả cửa hàng đều kín người hết chỗ, trên mặt của mỗi người đều là nụ cười vui vẻ.
Hiến tế bắt đầu vào giữa trưa, bây giờ tất cả mọi người đều cử hành các loại hoạt động trên đường cái. Người của tứ đại Đế quốc đều đi dạo trên đường cái, nơi này khó có dịp rầm rộ như vậy.
"Không ngờ tới người của Thần điện nhiều như vậy!"
"Cũng không biết lão đại bây giờ thế nào rồi." Mấy người Tôn Khuê buồn bã ỉu xìu đi xen kẽ ở trong nhóm người trên phố.
"Qua hôm nay, không biết người của Thần điện sẽ xử phạt lão đại ra sao nữa."
"Nếu vậy thì chúng ta cứu lão đại ra đi? !"
"Nhưng chúng ta không biết."
"Ai."
"Các vị, Thiếu điện chủ của chúng ta cho mời." Phong Ly đột nhiên xuất hiện ở trước mặt người của Mạc Tư đế quốc.
"Phong thiếu điện chủ? Hắn tìm chúng ta có chuyện gì sao?" Mạc Tử Khanh hỏi.
"Các ngươi đi sẽ biết." Phong Ly nói, "Bên này, mời."
Mọi người đi theo Phong Ly tới viện của Phong Giản, thấy hắn và Thánh Tử Thần điện lại đang ngồi uống trà ở trong sân.
"Thiếu điện chủ, bọn họ đã đến." Phong Ly nói với Phong Giản.
"Làm phiền ngươi rồi, Phong Ly." Phong Giản lại lộ ra chiêu bài tươi cười của hắn nói, "Ngươi lui ra làm việc đi."
Thần Tinh Tông mặt đối mặt giằng co với Thần Vãn Tình. Thần Vãn Tình nhìn Thần Tinh Tông, không có rơi lệ, nhưng trong mắt đã lộ ra vẻ ưu thương tan nát cõi lòng.
"Vì sao?" Thần Vãn Tình không tê tâm liệt phế nói to, chỉ nhẹ giọng hỏi.
"Đây là sứ mệnh để ngươi tồn tại." Ánh mắt của Thần Tinh Tông không đổi, nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

