Cứ như vậy, Hữu Vô đại sư đi tới huyễn hải lĩnh vực, giúp người kia luyện chế một thánh khí, đang chuẩn bị hỏi thăm về Mạc Chấn Đình thì bị người Thần điện phát hiện. Hắn nếu đánh nhau với huyễn hoàng cao nhất cũng xem như bất phân thắng bại, nhưng người hắn gặp phải lại là Lôi Phượng Khởi, vì thế rất nhanh bị bắt, bị đưa đến hình phòng trên Vô Ưu đảo. Từ nay về sau bắt đầu cuộc sống bị nghiêm hình tra tấn mỗi ngày.
Hữu Vô đại sư nói rất đơn giản, nhưng đám người Mạc lão tam lại tức giận không thôi. Hữu Vô đạo sư bị trọng thương như thế nào mọi người đều biết, nếu không có Độc Cô Thiên Diệp, hoặc nàng tới đó trễ hai ngày, thì hắn sẽ mất mạng!
“Không có. Ta đến huyễn hải không lâu đã bị bắt lại . Khụ khụ” Hữu Vô đại sư ho khan hai tiếng, thân thể hiện ra sự suy yếu.
Độc Cô Thiên Diệp nhìn hắn, nói: “Ta nhất định khiến cho Thần điện phải trả giá đại giới!”
“Khụ khụ, khụ khụ, nha đầu, không cần.” Hữu Vô đại sư lại ho khan vài tiếng, nói, “Thần điện ở Huyền Nguyệt đại lục có địa vị tối cao, con không cần bởi vì ta mà đối nghịch với nó.”
“Hừ, Thần điện bất quá là giả vờ thánh khiết nhưng bên trong khoác áo sài lang!” Nghĩ đến việc tiểu Thiên Diệp mất đi trí nhớ, sinh hoạt khốn khổ, Độc Cô Thiên Diệp chán ghét nói.
“Tại sao con lại nói vậy?”
Độc Cô Thiên Diệp kể lại chuyện lần đầu tiên đi vào Thần điện rồi nói cảm giác của bản thân hình như Thần điện đang bày ra âm mưu gì đó. Hữu Vô đại sư và Tạ Bình có phản ứng giống nhau, đối với mãnh thú hiện thế, bọn họ đều tỏ vẻ bất an.
Độc Cô Thiên Diệp nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của bọn họ, nói: “Chuyện này con chỉ là đoán mà thôi. Hiện tại việc cấp bách chính là tìm được ngoại công và hiệu trưởng. Con cũng đã giao dịch với Ám các để bọn họ cùng chúng ta hỗ trợ tìm người.”
“Ám Các? Không phải đối đầu với Thần điện sao? Nhân mạch làm sao tồn tại ở huyễn hải?” Mạc Trì hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
