"Nương, không phiền." Tang Vũ giữ chặt tay Trần Di Nhiên, nói. Sau đó xoay người nhìn người Tang gia, cười lạnh một tiếng, "Linh thú thuần hóa xong rồi, Tang gia nhị nương, ngươi có phải nên thực hiện lời thề, dập đầu 3 cái với nương ta, sau đó chặt đầu làm ghế cho ta hay không?"
"Tang Vũ !" Tang Ngọc kêu to, "Ngươi dám !"
"Sao ta lại không dám ? Mẫu thân ngươi đã phát thệ ."
Sắc mặt mẫu thân Tang Ngọc càng thêm tái nhợt, nếu không phải dựa vào Tang Ngọc, bây giờ đã đứng không nổi .
"Sao nào, Tang gia nhị gia, ngươi không sợ quy tắc thiên địa trừng phạt sao ?" Tang Vũ cười lạnh.
"Lão gia, ta ••••••" mẫu thân Tang Ngọc sợ hãi nhìn Tang Nghi Quân.
"Tang gia nhị nương, nhanh lên đi." Tang Vũ đỡ Trần Di Nhiên đi đến bên cạnh Độc Cô Thiên Diệp, nói.
"Ta, ta, lão gia, ta không thể quỳ xuống với tiện nhân này. Lão gia, cứu ta." Mẫu thân Tang Ngọc cầm ống tay áo Tang Nghi Quân, tha thiết cầu xin
"Tiện nhân ?" Sắc mặt Tang Vũ lạnh hơn, "Vốn đang nghĩ nếu ngươi ngoan ngoãn dập đầu tạ lỗi với mẫu thân ta, ta sẽ để đầu ngươi ở ngươi ở lại trên cổ vài năm. Ngươi đã không muốn sống, vậy xuống địa ngục đi !"
Tang Vũ vừa mới nói xong, trời đất đột nhiên tối lại, sau lưng mẫu thân Tang Ngọc xuất hiện một cái hắc động thật lớn, đen tuyền khiến mọi người thấy không rõ cảnh tượng bên trong, nhưng mơ mơ hồ hồ thấy được mặt đất cháy đen, quái vật diện mạo hung ác. Tuy rằng chỉ là hình ảnh mơ hồ, nhưng cũng cho người ta cảm giác hít thở không thông. Tất cả mọi người lần đầu tiên nhìn thấy địa ngục, không ít người sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, có người nhát gan sợ tới mức ngồi bệt xuống đất .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


