Phi ưng chở mọi người bay 9 ngày, tới Philadelphia trước tỷ thí 3 ngày.
Philadelphia nằm ở trung tâm của đế quốc Thương Khung, bởi vì tài nguyên của đế quốc Thương Khung thiếu thốn, cho nên kinh tế cũng không phát đạt, Philadelphia không phồn hoa bằng Bồ thành.
Phi ưng dừng lại ở ngoài Philadelphia, sau khi mọi người đi xuống, lão sư kia mang phi ưng bay về phía núi rừng gần nhất.
Thanh thế lớn như vậy, hấp dẫn ánh mắt của người ra vào Philadelphia lại đây.
"Những người này là tới tham gia tứ quốc tỷ thí sao ?"
"Chắc vậy, cũng không biết là quốc gia nào."
"Chậc chậc, thực lực không tồi, là đế quốc Cách Thụy sao ?"
"Không phải, người của đế quốc Cách Thụy đã tới ngày hôm qua rồi, Uông tướng quân tự mình tới đón . Ta nhìn thấy ."
"Vậy đó rốt cuộc là đế quốc nào ?"
Lúc này một người ở cửa thành đi một mình đến trước mặt họ, lấy tay ngón tay ngoáy lỗ tai, chậm rì rì đi tới trước mặt mọi người, lười biếng nói: "Các ngươi là người của đế quốc Mạc Nhĩ Tư ?"
"Đúng vậy." Tạ Bình mang bộ dáng tất cả không liên quan tới ta mà nhìn trời cao, một lão sư lên tiếng trả lời.
"Ta tới đón các ngươi ." Người nọ lấy ngón tay đã ngoáy lỗ tai tới trước mặt, bắn một chút, nói, "Đi theo ta."
Người nọ nói xong thì xoay người rời đi, bộ dáng không coi ai ra gì kia chọc giận các đệ tử khí huyết phương cương, mọi người định đi lên lý luận, bị lão sư dùng ánh mắt ngăn lại .
"Đi thôi. Còn thất thần cái gì ?" Người nọ thấy mọi người không động, xoay người thúc giục nói.
"Đi thôi." Một lão sư mở miệng nói.
"Đợi khi lên đài tỷ thí thì hãy phóng thích không cam lòng của các ngươi là được." Tạ Bình đạm mạc nói một tiếng, đi về trước.
Người tiếp đãi nói xong lập tức rời khỏi.
"Phó hiệu trưởng, bọn họ thật quá đáng !" Đan Kinh Thiên tức giận nói.
Đối diện là nơi đế quốc Cách Thụy ở thoạt nhìn rất tráng lệ, nơi ở của đế quốc Nhĩ Bỉ Tư bên cạnh nhìn cũng không tệ lắm, nhưng nơi bọn họ ở lại là một loạt nhà trệt, trong phòng trừ bỏ giường thì cái gì cũng không có.
Những người khác cũng có vẻ mặt giận dữ nhìn Tạ Bình.
"Hơn 100 năm nay chúng ta đều đứng hạng cuối, các quốc gia khác tự nhiên khinh thường. Các ngươi nếu cảm thấy tức giận, vậy lấy hạng nhất tới tay đi." Tạ Bình nói xong sẽ theo liền tìm một gian phòng ở nghỉ ngơi đi.
Lời nói của Tạ Bình nặng nề đập vào trong lòng mỗi người. Bọn họ âm thầm thề ở trong lòng, nhất định phải lấy được hạng nhất, rửa sạch sỉ nhục nhiều năm qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)