Beta: Rinnina
"Tỷ thí Tứ đại đế quốc ?" Độc Cô Thiên Diệp suy nghĩ một lát, lắc đầu nói: "Chưa từng nghe qua."
Với phản ứng của Độc Cô Thiên Diệp, hai người cũng không kinh ngạc. Tạ Phàm giải thích:
"Trên Huyền Nguyệt đại lục có bốn đế quốc lớn mạnh nhất là: đế quốc Nhĩ Bỉ Tư, đế quốc Mạc Nhĩ Tư, đế quốc Cách Thụy và đế quốc Thương Khung. Mỗi khi qua 20 năm, bốn đế quốc sẽ tổ chức tỷ thí một lần, mà kết quả tỷ thí sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến danh bài của bốn nước, đế quốc đứng hạng cuối phải cống nạp các loại tài nguyên cho các đế quốc đứng trước. Quốc gia chúng ta tuy đất rộng của nhiều, vì hoàn cảnh tốt như vậy làm cho mọi người cảm thấy như vậy đã thỏa mãn rồi không tập trung tu luyện nên thực lực ngày càng kém. Chúng ta đã cống nạp tài nguyên cho ba đế quốc kia gần 100 năm rồi."
Tạ Phàm nói đến đây, ngừng lại, Tạ Bình tiếp lời: "Mỗi lần tỷ thí đều tuyển 100 đệ tử ở học viện đế quốc từ 25 tuổi trở xuống đi tỷ thí. Năm nay là năm tổ chức tỷ thí, thực lực của chúng ta như vậy không tuyển được ai đi tỷ thí hết ."
"Sao con phải làm vậy chứ ?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi: "Việc đó có lợi ích gì cho con đâu."
"Ách!" Tạ Bình và Tạ Phàm không nói gì.
Thật lâu sau, Tạ Phàm mới mở miệng nói: "Lúc trước thắng hay thua chúng ta không cần, nhưng lần này thì khác, năm nay chúng ta phải đứng trên hai nước khác mới được."
"Vì sao ?" Độc Cô Thiên Diệp khó hiểu hỏi.
Tạ Bình và Tạ Phàm nhìn nhau liếc mắt một cái, Tạ Phàm thở dài, nói: "Bởi vì hai quốc gia đứng đầu có thể tuyển đại biểu tiến vào Thánh Hải thành."
"Thánh Hải thành ?" Độc Cô Thiên Diệp suy nghĩ, ra vẻ chưa từng nghe qua.
" Thánh Hải thành này không thể tùy tiện đi vào sao ?"
Tạ Phàm gật gật đầu, nói: "Nó là thành thị của Thần điện, nằm ở phía đông đại lục trên một hòn đảo thuộc lĩnh vực Huyễn Hải, không thuộc quản lí của bất cứ quốc gia nào. Nó rất thần bí, không có người Thần điện dẫn đường, người bình thường đều không tìm được vị trí của nó."
"Các người muốn đi Thánh Hải thành ?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.
"Ừ." Tạ Bình Tạ Phàm gật đầu thừa nhận.
"Việc này có liên quan đến ngoại công của con phải không ?"
"Sao con biết ?" Tạ Bình kinh ngạc hỏi.
Độc Cô Thiên Diệp nhún nhún vai, nói: "Đoán. Có điều gia gia hỏi vậy là gián tiếp thừa nhận rồi."
"Ai, ngươi đúng là tiểu hồ ly." Tạ Phàm bất đắc dĩ nói.
"Đúng là có liên quan đến bọn họ. Năm đó, trước khi ngoại công của con mất tích hắn có nói ra một manh mối, việc mẫu thân con mất tích có liên quan đến Thánh Hải thành, nên muốn đi tìm hiểu cho rõ, về sau bặt vô âm tín*. Hiệu trưởng dựa vào manh mối ngoại công của con để lại đi tìm, hai năm trước cũng không có tin tức gì."
* Bặt vô âm tín: không có tin tức, không liên lac được, mất tích
"Cho nên hai người muốn đi Thánh Hải thành." Lời nói không phải nghi vấn, mà là khẳng định.
"Ừ." Tạ Phàm và Tạ Bình gật đầu.
"Chuyện mẫu thân con mất tích có liên quan đến Thánh Hải thành ?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.
"Theo tin tức của ngoại công con thì mẫu thân con có thể bị người thần điện bắt đến tổng bộ đó. Nhưng sự thật như thế nào, chúng ta cũng không rõ lắm." Tạ Phàm nói.
"Được rồi. Hai người muốn con làm gì ?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi. Nàng tin tưởng hai người nói vậy chắc chắn có mục đích.
"Chúng ta muốn con phụ trách lần tỷ thí này." Tạ Phàm nói.
Độc Cô Thiên Diệp giật mình nhìn Tạ Phàm, nói: "Con sao ? Con chỉ là một tân sinh thôi mà, sao có thể đảm đương trọng trách này được chứ ?"
"Bây giờ con có danh vọng cao nhất, còn siêu hơn cả lão sư. Hơn nữa con có thể nâng cao thế lực của Mạc gia lên mạnh như vậy. Trực giác của ta nói cho ta biết, chỉ có con mới có thể làm tốt chuyện này." Tạ Phàm như lão hồ ly nói.
Độc Cô Thiên Diệp câm lặng. Cái gì là trực giác của gia gia vậy, rõ ràng là gia gia biết con sẽ vì ngoại công và mẫu thân tẫn cố gắng hết sức thôi mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)