Tại tửu lâu xa hoa nhất Bồ thành, trong một nhã gian dựa vào cửa sổ. Trang hoàng xa xỉ hoa lệ hình như không thể lấp đầy được cõi lòng tịch mịch của người nào đó, thế nên tiếng thở dài không ngừng truyền ra ngoài.
"Ai!" Đan Kinh Thiên một thân đỏ thẫm tựa vào trên thành cửa sổ, hung hăng thở dài.
"Ta nói, hôm nay ngươi thở dài không dưới 10 cái. Ngươi kêu chúng ta đến đây là để nghe ngươi thở dài hả ?" Long Tường đi đến cạnh cửa sổ, vỗ vào lưng của Đan Kinh Thiên.
Đan Kinh Thiên xoay người, ai oán nhìn bóng dáng màu lam ở đối diện, nói: "Tử Khanh, huynh đệ của ta không phải là người nhà của ngươi sao? Tại sao Mạc Phong và thúc thúc của ngươi đều đến đây rồi, chỉ có huynh đệ của ta là chưa đến vậy ? Ngày mai là ngày 1 rồi , có phải 'hắn' đến trễ chiêu sinh năm nay hay không ?"
Hai người khác trong phòng nhất thời không nói gì, vẻ mặt hắc tuyến. Thì ra ngươi không phải nhớ 'hắn' , mà là nhớ thịt nướng do 'hắn' làm ••••••
Mạc phủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

