Lão nhân bị lời nói của Độc Cô Thiên Diệp làm cho nghẹn họng. Còn tưởng rằng sẽ được nghe lời nói hùng hồn gì, nào ngờ lại là đỡ tốn công. Ông thật sự không hề nghĩ tới điều này, nói: “Lúc trước ta có ra ngoài một chuyến, gặp phải người quen, ông ta nhờ ta đưa thứ này cho ngươi, nói là sắp tới ông ta không thể tới đế đô gặp ngươi, đưa cho ngươi quyển sách để ngươi nghiên cứu.”
Nói xong, ông lấy một quyển sách trong nhẫn không gian ra ném cho Độc Cô Thiên Diệp. Độc Cô Thiên Diệp mở ra nhìn, là bản chép tay luyện khí.
“Việc này hình như không tốt lắm đâu !” Độc Cô Thiên Diệp cự tuyệt.
Nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp cự tuyệt, lão nhân khóc lớn: “Ta mặc kệ, ngươi nhận lão già đáng chết kia, ngươi cũng phải nhận ta làm gia gia! Ô ô… ngươi không thể khi dễ lão già ta… ô ô…”
“Ách, Phó Viện trưởng, ngài khóc không ra nước mắt, giả khóc cũng vô dụng.” Độc Cô Thiên Diệp đầy hắc tuyến nói. Sao ai cũng thích dùng chiêu này vậy?! Chẳng lẽ là vật họp theo loài?
“A, phải không?” Lão nhân dừng lại, sau đó nhéo đùi một cái, đau đến chảy nước mắt ròng ròng, sau đó lại khóc lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



