Mặc dù về danh nghĩa thì tôi là tiểu thư nhà họ Lâm, nhưng thực tế cuộc sống ở đây của tôi còn không bằng một con chó.
Cảm ơn trời đất, cuối cùng tôi cũng được giải thoát rồi.
Nghĩ vậy, tôi nhìn Lâm Mộng An, con gái ruột của Lâm Quốc An, ánh mắt càng thêm dịu dàng: “Bố mẹ cô, à không, ý tôi là bố mẹ tôi, giờ họ đang ở đâu? Tôi sẽ thu dọn đồ đạc đi tìm họ ngay bây giờ.”
Tiếc thay, liếc mắt đưa tình với người mù, Lâm Mộng An lại không có thái độ thân thiện với tôi. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy cảnh giác, dường như cô ta cho rằng tôi đang cố gắng làm thân với cô ta để ở lại nhà họ Lâm.
Thế là Lâm Mộng An quay sang nói với Lâm Quốc An bằng giọng điệu đầy mùi thảo mai: “Bố ơi, hay là để cho chị ở lại đi, con sẽ đối xử tốt với chị. Cuộc sống của con ở quê quá nghèo, chị đã quen sống sung sướng, chắc chắn sẽ không chịu được đâu.”
Tôi thầm chửi trong lòng: Có tưởng nhà họ Lâm là thánh địa hả? Nếu có lựa chọn, tôi thà làm một đứa nghèo khổ mà hạnh phúc còn hơn.
Lâm Quốc An nhìn cô con gái mới nhận với vẻ hài lòng, miệng lưỡi lại không nương tình chút nào: “Ở nhà ăn không ngồi rồi à? Nó đã thay thế con ở nhà họ Lâm bao nhiêu năm, để nó về nơi nó nên về đi, con sao chổi này, đừng có đến chiếm lợi từ nhà họ Lâm bọn tao nữa.”
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Vâng vâng, em gái tốt. Tôi rất thích chịu khổ, cô để tôi đi đi, cô nhanh trở lại hưởng phúc đi.”
Nói xong tôi đứng dậy quay về phòng trên tầng, vui vẻ thu dọn hành lý.
Tôi đã nói mà, một cô gái tốt như Lâm Mộng Viên này không nên có một người bố rác rưởi như vậy mới đúng.
Lâm Mộng An nghi ngờ nhìn theo bóng lưng tôi, rồi quay sang nói với Lâm Quốc An bằng giọng điệu dịu dàng nhỏ nhẹ: “Bố à, bố cũng đừng giận nữa, để con lên khuyên chị ấy.”
03
“Chị ơi, nhà họ Lâm giàu như vậy mà chị cũng nỡ lòng nào rời đi à?” Giọng nói của Lâm Mộng An vang lên đằng sau tôi.
Tôi giật mình, quay đầu lại nhìn Lâm Mộng An. Cô ta đang đứng ở cửa, nhìn vào những đồ vật trong phòng tôi.
Phòng tôi được trang trí theo thẩm mỹ của Lâm Quốc An, phong cách dát vàng khoe mẽ, mỗi sáng thức dậy tôi đều phải thở dài một hơi, sến, quá sến.
Lâm Mộng An dùng bàn tay trắng nõn vuốt ve từng món đồ trang trí ở cửa: bình hoa thời nhà Thanh (hàng giả), tủ quần áo gỗ đỏ (hàng rẻ tiền), và cả hộp mỹ phẩm cao cấp trên bàn tôi (cái này thì hàng thật), giọng điệu đầy ghen tị: "Chị, tất cả những thứ này vốn dĩ là của tôi, chị có biết tôi sống ra sao không?"
Tôi thở dài, chuẩn bị thể hiện chút lòng tốt cuối cùng: "Em gái, Lâm Quốc An không giàu có như cô tưởng đâu, thật đấy. Bởi vì ông ta quá vô dụng, ông ta không thể vào được tập đoàn Lâm thị, chỉ dựa vào danh tiếng của nhà giàu số một để kiếm chút tiền lẻ thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

