Đối diện với những ánh mắt dòm ngó, Cố Thiên Triệt lại tưởng bở là mọi người đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp trai của mình.
Hắn cũng tự luyến rằng mình lúc này ngầu bá cháy bọ chét!
Nhìn bộ dạng cường tráng này, ai mà chẳng thấy vững chãi như bàn thạch chứ.
Hứa Vụ giữ chặt Tứ sư huynh đang đứng sững sờ, vẽ một vòng tròn nhỏ ngay tại chỗ, nhẹ nhàng huých vai đẩy Cố Thiên Triệt vào giữa vòng.
Cố Thiên Triệt ngơ ngác, chẳng hiểu mô tê gì.
“Tứ sư huynh, lát nữa huynh chẳng cần làm gì hết, cứ ngồi yên trong vòng tròn này là được.” Hứa Vụ xoa xoa tay, ánh mắt lóe lên vẻ khoái trá khi nghĩ đến đống linh thạch sắp thu hoạch.
Cố Thiên Triệt chớp chớp mắt: “…… Chỉ cần vậy là kiếm được linh thạch sao?”
Hứa Vụ gật đầu chắc nịch hai cái: “Đúng, thế là chúng ta có linh thạch bỏ túi rồi.”
Hắn vẫn bán tín bán nghi, nhưng Hứa Vụ đã bắt tay vào hành động.
Nàng hắng giọng, bắt đầu rao hàng như dân buôn chuyên nghiệp: “Bà con cô bác đi qua đi lại, ai ngang qua xin đừng bỏ lỡ, xin mời ghé vào xem một chút đi nào.”
Cố Thiên Triệt ngồi thu lu trong vòng, mặt mũi nghệt ra, sao giống như tiểu sư muội đang bán hàng rong thế này.
Và món hàng không ai khác chính là hắn.
Đám đệ tử đang đứng hóng hớt xung quanh lập tức xúm lại. Vừa đến gần, họ lập tức cảm nhận được luồng linh khí dày đặc khác thường.
Chỉ hít thở nhẹ một hơi, ai nấy đều vô thức vận chuyển tâm pháp.
“Linh khí đặc quá đi mất.”
“Chỗ này linh khí dày chắc cũng ngang ngửa phòng tu luyện hạng nhất chứ chẳng đùa.”
Mọi ánh mắt dồn về phía người vừa lên tiếng, ánh lên vẻ ghen tị không giấu giếm.
Phòng tu luyện hạng nhất tính phí một trăm khối trung phẩm linh thạch mỗi canh giờ. Với đám kiếm tu nghèo rớt mồng tơi như họ, đó chỉ là một giấc mơ xa xỉ.
Thế mà cái tên kia mở miệng ra là biết ngay dân chơi chuyên xài phòng hạng nhất rồi.
Bản thân nghèo khó đã đủ xót xa, nhưng nhìn đồng môn dư dả lại càng thấy lòng chua chát hơn.
“Nếu được tu luyện bên cạnh Cố sư huynh thì cần gì phải tốn linh thạch vào phòng tu luyện nữa.”
Người nói vô tình, kẻ nghe hữu ý.
Hứa Vụ nghe vậy, gật gù đắc ý. Nàng chẳng cần tốn công PR, hiệu ứng truyền miệng đã phát huy tác dụng.
“Các vị sư huynh, sư tỷ, xin hãy lắng nghe.” Hứa Vụ rút từ không gian lưu trữ ra một cái ghế đẩu, trèo lên đứng để thu hút sự chú ý của mọi người.
“Các vị vẫn đang đau đầu vì giá phòng tu luyện trên trời ư? Các vị vẫn đang sầu não vì không tranh được phòng giá rẻ sao?”
“Hôm nay, đệ tử thân truyền chúng ta mang đến một cơ hội ngàn vàng cho mọi người. Không cần 9998, cũng chẳng cần 998, chỉ với 98 khối trung phẩm linh thạch, các vị sẽ có ngay một vị trí VIP, ngồi kề cận Cố sư huynh!”
“Mua không sợ hớ, xài không sợ lỗ. Số lượng có hạn, chỉ nhận đúng mười người nhanh tay nhất!”
Tên đệ tử vừa khoe khoang từng đi phòng hạng nhất lập tức "chốt đơn": “Ta lấy một chỗ.”
Hứa Vụ tươi rói nhận linh thạch, hớn hở chỉ chỗ cho hắn.
Cố Thiên Triệt thấy mắt Hứa Vụ sáng rỡ lên, mới vỡ lẽ hóa ra nằm không cũng ra tiền là có thật!
Tên đệ tử kia lần đầu được ngồi gần một đệ tử thân truyền, lại còn là hot boy Vạn Kiếm tông - Cố Thiên Triệt, nên có phần khúm núm: “Chào… chào Cố sư huynh.”
Cố Thiên Triệt vốn tính xởi lởi, lại đang tiếp đón "Thần Tài", tất nhiên nhiệt tình vô đối.
Đúng là đồ tốt luôn có người giành.
Thấy vậy, những người xung quanh cũng nơm nớp lo sợ lỡ mất cơ hội "ngon ăn" này.
Chỉ còn vỏn vẹn chín suất nữa thôi.
“Tiểu sư muội, cho ta một suất!”
“Ta nữa, ta cũng muốn một chỗ.”
“Ta cũng một suất.”
“……”
“Ai cũng đừng tranh với ta, suất cuối cùng là của ta!” Một giọng nói khản đặc gào lên.
Thấy mấy tên đệ tử vì tranh giành suất cuối mà căng thẳng đến mức muốn động thủ, Hứa Vụ vội vàng lên tiếng dẹp loạn.
“Các vị sư huynh sư tỷ từ từ, nghe ta nói hết đã. Dù vị trí VIP cạnh Cố sư huynh chỉ có mười, nhưng chúng ta còn đến 50 vị trí cách Cố sư huynh vỏn vẹn 2 mét nữa cơ!”
Hết sạch 50 vị trí cách 2 mét, lại có thêm 200 vị trí cách 5 mét.
Còn những chỗ xa hơn thì lượng linh khí cũng nhạt dần, Hứa Vụ khẽ cảm nhận rồi quyết định thôi luôn.
Lúc Văn Thanh Thời lật đật chạy đến thì đập vào mắt là cảnh tượng hàng loạt đệ tử đang ngồi thiền miệt mài quanh cửa phòng tu luyện.
Lấy Cố Thiên Triệt làm tâm, vòng trong cùng là mười người ngồi san sát, tiếp đến là vòng thứ hai gồm 50 người, và vòng ngoài cùng lên đến 200 người.
Thậm chí bên ngoài ba vòng đó vẫn còn lác đác những đệ tử đang ngồi rải rác.
Một cảnh tượng vô cùng hoành tráng, nhưng điều khiến người ta không thể rời mắt lại là hai người ngồi ngay chính giữa.
Văn Thanh Thời bước lại gần, vừa vặn nghe thấy Tứ sư đệ - người đang nở nang hơn một vòng - lên tiếng: "Tại sao muội lấy tám phần, ta chỉ lấy hai phần? Đống linh khí này đều do ta hút về mà."
Hứa Vụ thủng thẳng đáp: "Thế đan dược có phải do muội luyện không?"
Cố Thiên Triệt gật đầu cái rụp.
Hứa Vụ lại hỏi: "Kế hoạch kiếm linh thạch này có phải do muội nghĩ ra không?"
Cố Thiên Triệt lại gật đầu.
Hứa Vụ chốt hạ: "Thế Tứ sư huynh ngoài việc ngồi đực ra thu hút linh khí, huynh có làm cái gì khác không?"
Cố Thiên Triệt ngẫm nghĩ một chút rồi gật gù.
Hứa Vụ thoăn thoắt chia linh thạch thành mười phần, gom hai phần lại đẩy về phía Cố Thiên Triệt: "Thế Tứ sư huynh thấy muội hưởng tám phần, huynh lấy hai phần là quá hợp lý còn gì."
Cố Thiên Triệt nhăn trán suy nghĩ một hồi, thấy cũng có lý.
Thế là hắn hớn hở vơ vét đống linh thạch bỏ vào nhẫn lưu trữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
