Khương Trúc nghe xong, hai tay chống nạnh, lớn tiếng phản bác: "Hắn kề đao vào cổ muội, nếu không đánh hắn, đạo tâm của muội sẽ bất ổn. Tứ sư huynh nói linh căn muội vốn kém, nếu đạo tâm lại không yên thì cả đời này muội đừng mong phi thăng. Vì thế, kẻ nào làm loạn đạo tâm của muội, muội nhất định không bỏ qua. Chuyện này rõ ràng hắn sai trước, vô cớ làm loạn đạo tâm của muội, muội đánh hắn là hợp tình hợp lý, đúng không?"
Gã tu sĩ Trúc Cơ thầm nghĩ: "Ta đội ơn ngươi, muốn đánh người mà còn phải tìm cái lý do như vậy."
Góc nhìn mới lạ này khiến Huyền Tịch sững sờ, ấp úng hồi lâu rồi đáp: "Lời Tứ sư đệ nói... cũng có phần đạo lý. Vậy giờ đạo tâm muội đã ổn định chưa?"
"Ổn rồi, chúng ta đi thôi." Khương Trúc mỉm cười, sảng khoái sải bước dẫn đầu.
Huyền Tịch và Minh Tuệ nhìn nhau, tuy không hiểu lắm nhưng họ tin rằng Nhị sư huynh và Tứ sư huynh hẳn có lý lẽ của riêng mình.
"Tứ sư đệ là thiên tài vang danh, kinh nghiệm của đệ ấy chắc chắn không sai, chúng ta không cần lo lắng thêm."
"Có lý, chúng ta cứ lo làm tốt việc của mình là được, việc dạy bảo tiểu sư muội cứ để các vị sư huynh khác lo liệu."
Do vụ cướp làm chậm trễ thời gian, trời cũng đã tối, ba người trút bỏ cải trang, thay lại tông phục để về tông môn. Đến chân núi, Khương Trúc thấy lộ trình lạ lẫm, không khỏi thắc mắc: "Sư huynh, có phải chúng ta đi nhầm đường không? Sao không đi phía bậc thang đằng kia?"
Huyền Tịch tức mình đáp: "Nếu muội định leo bậc thang đó lên núi, ta thề sẽ gọi muội là sư huynh."
Khương Trúc ngơ ngác hỏi lại: "Không đi bậc thang thì chúng ta đi lối nào?"
Minh Tuệ chỉ vào đầu mình, trêu chọc: "Tiểu sư muội chơi đến lú lẫn rồi sao? Lúc xuống chúng ta ngồi Truyền Tống Trận, thì lúc lên đương nhiên cũng phải ngồi Truyền Tống Trận chứ! Ngọn núi cao thế này, người bình thường ai lại tự mình leo lên!"
Khương Trúc chợt nhận ra sự tình nghiêm trọng, mếu máo hỏi: "Vậy cái bậc thang đằng kia là..."
"Đó là Vãng Sinh Thang đấy! Tiểu sư muội vậy mà đến cả Vãng Sinh Thang cũng không biết sao..." Minh Tuệ ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cười được vài tiếng, hắn bỗng sững lại, mắt trừng lớn nhìn Huyền Tịch đang kinh ngạc, rồi lại nhìn Khương Trúc đang mặt xám như tro.
"Muội... Tiểu sư muội... ngày nhập tông... không lẽ muội tự leo bậc thang đó vào cửa sao?"
Khương Trúc nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc. Trời đất ơi, chín ngàn chín trăm bậc thang đấy! Các người có biết nàng đã leo lên đó như thế nào không! Mất nửa cái mạng, suýt chút nữa là kiệt sức mà chết rồi!
Tiểu sư muội ngay từ kỳ Luyện Khí đã có thể đi hết Vãng Sinh Thang, đủ thấy tâm cảnh của nàng đã thanh minh đến nhường nào. Thảo nào nàng chẳng cần dùng đến những biện pháp tầm thường như kìm nén khẩu nghiệp để thanh lọc tâm trí. Nhị sư huynh và Tứ sư đệ quả thực cao tay, Huyền Tịch hắn tự thấy hổ thẹn không bằng.
Huyền Tịch vẻ mặt đầy bội phục, sau đó phất tay với Khương Trúc: "Sư huynh, chúng ta lên tông môn thôi."
Khương Trúc khẽ giật khóe miệng. Tên này cũng thật giữ lời, bảo gọi sư huynh là gọi ngay được.
Ngồi lên Truyền Tống Trận, sau một hồi đầu váng mắt hoa, ba người đã lập tức có mặt trước cổng tông môn. Họ vội vàng tìm chỗ ẩn nấp, lén lút lấy ra một tấm truyền tống phù, định bụng sẽ trực tiếp truyền tống từ ngoài cổng về thẳng thiền phòng. Thế nhưng, lá bùa còn chưa kịp xé, một luồng ánh lửa đã rọi thẳng tới.
Cả ba ngẩng đầu lên, chỉ thấy đuốc cháy san sát, đập vào mắt toàn là đệ tử Giới Luật Đường cùng trưởng lão Thông Trần đang lạnh mặt đứng đó.
Khương Trúc nặn ra nụ cười gượng gạo: "Thật khéo quá, các vị cũng không ngủ được nên ra ngoài đi dạo à?"
Sắc mặt trưởng lão Thông Trần đen như đáy nồi, ông hét lớn một tiếng: "Bắt lấy ba kẻ này cho ta!"
Khương Trúc, Huyền Tịch và Minh Tuệ bị áp giải vào Cấm Đoán Tháp. Vừa vào đến nơi, nàng đã thấy một bóng hình quen thuộc.
"Tứ sư huynh, sao huynh lại ở đây?" Giọng nàng có vài phần ngạc nhiên và vui mừng như gặp lại cố nhân nơi đất khách quê người.
Thiền Tâm nhìn họ bằng ánh mắt oán hận khôn nguôi. Còn không phải tại cái tối kiến của họ sao? Cái gì mà xin nghỉ... căn bản chẳng có tác dụng gì cả. Sau khi hắn báo lại với vị trưởng lão dạy tiết đó, ông ấy lập tức dẫn hắn tới thiền phòng tìm người, vừa thấy không có ai là mọi chuyện vỡ lở ngay. Trưởng lão Thông Trần thì một mực khẳng định rằng hễ kẻ nào đi cùng Khương Trúc thì chẳng có hạng tốt lành gì, hắn có giải thích thế nào cũng chẳng ai thèm nghe.
Thế là hắn bị tống vào Cấm Đoán Tháp để sám hối, còn vào sớm hơn bọn họ mấy canh giờ nữa. Càng nghĩ càng thấy uất ức.
"Ôi trời, Tứ sư huynh, huynh đừng có trưng ra cái vẻ mặt đó chứ. Cấm Đoán Tháp cũng tốt mà, huynh nhìn quanh đây xem..." Khương Trúc ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, rồi bỗng im bặt.
Bên trong Cấm Đoán Tháp chẳng có lấy một thứ gì. Đúng theo nghĩa đen, nó trống rỗng đến mức khiến lòng người lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



