Sau khi nuốt chửng hồn phách của mấy kẻ ác nhân này, ánh sáng huyết sắc lưu chuyển quanh thân kiếm dường như càng thêm rực rỡ.
Tạ Quân Từ để Lưu Kế Nhân tội nghiệt sâu nặng nhất lại sau cùng, đang định xử lý gã này, đôi mày kiếm sắc bén xinh đẹp của hắn hơi động, quay đầu nhìn về phía cái giếng bị tảng đá lớn đè lên trong sân.
Kiếm phong sắc bén tùy ý di chuyển, tảng đá lớn cùng miệng giếng lập tức hóa thành bột mịn.
Tạ Quân Từ đi đến bên miệng giếng tàn phá, thần sắc tức khắc trở nên nghiêm nghị.
Sâu trong giếng nước, một bé gái thoạt nhìn chỉ khoảng ba tuổi đang cuộn tròn trên mặt nước, cả người ướt sũng, khuôn mặt nhỏ gầy gò trắng bệch đến dọa người.
Dưới thân nàng mặt nước chớp động ánh sáng rực rỡ, ngay sau đó biến thành vô số bong bóng trong suốt tràn đầy linh khí rồi tiêu tan, mất đi sự nâng đỡ, bé gái chợt chìm xuống làn nước sâu.
Mí mắt Tạ Quân Từ khẽ giật, hắn nhảy xuống giếng, vươn tay vớt nàng lên.
…
Bệnh tình của Tiểu Niệm Thanh vốn đã chuyển biến tốt, nhưng trải qua hai ngày một đêm bị giày vò này lại trở nên nguy kịch.
Nàng bệnh đến mê man, lạnh đến mức run rẩy không ngừng, hôn mê cũng không yên ổn.
Bỗng nhiên được người ôm vào trong lòng ngực, nguồn nhiệt to lớn tự dâng tới cửa, tiểu cô nương theo bản năng vươn tay ra, ôm chặt lấy nguồn nhiệt ấy như người chết đuối vớ được cọc gỗ ——
Dưới tác dụng của thuốc mê mà Lưu Kế Nhân đã dùng, nàng có một khoảng thời gian hoàn toàn mất đi ý thức, mãi cho đến khi thân thể lạnh lẽo được những người phụ nữ ủ ấm trở lại, dường như nàng mới lờ mờ tỉnh lại một chút.
Nàng nghe được loáng thoáng những lời bàn tán của các nữ nhân về kết cục của ca ca, rằng ca ca cũng giống như Đạp Tuyết, bị đánh chết bằng loạn côn, sau đó bị sói ăn thịt.
Trong bộ não hỗn độn của tiểu cô nương dần dần hiện lên những cơn ác mộng đáng sợ.
Nàng không ngừng mơ thấy chú chó nhỏ đang run rẩy trong vũng máu, chiếc đầu nhỏ và xương sườn bị gậy gộc đánh đến lõm xuống; nhưng dần dần, hình ảnh chú chó đen bị đánh chết trong vũng máu lại biến thành dáng vẻ của Ngu Tùng Trạch.
Vô số cơn ác mộng kỳ quái bao trùm lấy Ngu Niệm Thanh, những câu chuyện mà Ngu Tùng Trạch từng ôm nàng kể, những con quái vật và dã thú trong đó đều giương nanh múa vuốt lao ra.
Niệm Thanh chưa từng nhìn thấy sói, khi kể chuyện ca ca nói sói chính là loài chó được phóng to lên gấp vô số lần, giống như con chó đen lớn nhà thợ săn đầu thôn, nhưng sẽ to hơn rất nhiều.
Nàng vẫn luôn rất sợ con chó đen lớn đó, từng có một lần nó đi săn cùng chủ nhân trở về, trong miệng ngậm một con thỏ trắng với bộ lông nhuốm máu, đó là phần thưởng của nó, máu tươi tí tách chảy dọc theo bộ lông đen tuyền trước ngực.
Tiểu Niệm Thanh không ngừng gặp những cơn ác mộng này, chốc lát lại thấy con chó đen to lớn hơn cả ngôi nhà đang đánh hơi khắp nơi tìm kiếm tung tích của Ngu Tùng Trạch để ăn thịt chàng. Chốc lát lại thấy Đạp Tuyết không ngừng bị đánh chết bằng loạn côn, có khi trong vũng máu dưới gậy gộc lại biến thành ca ca đang thoi thóp hơi tàn.
Ban đầu là do thuốc mê của Lưu Kế Nhân khiến nàng không thể mở mắt tỉnh lại, về sau thì cơ thể yếu ớt của tiểu cô nương lại bắt đầu sốt cao, thoáng cái đã bệnh nặng.
Khi nàng bị ném xuống giếng nước lạnh lẽo, cái lạnh của tử vong đã xua tan đi những cơn ác mộng đang bám riết lấy nàng không buông.
Sau đó, nàng nghe thấy một giọng nói thanh thúy.
[Tích —— Hệ thống 6249 đã trực tuyến.]
“Tiểu ký chủ xin chào, ta là số 6249 —— từ từ, ký chủ sao ngươi lại ở trong nước?!”
Giọng nói kinh ngạc vang lên trong đầu nàng, giọng nói ấy dồn dập nói tiếp: “Khởi động phương án khẩn cấp bảo vệ ký chủ!”
Ngay sau đó, thân thể Niệm Thanh dần dần được một thế lực vô hình kéo lên khỏi mặt nước.
Nàng không còn gặp ác mộng nữa, chỉ cảm thấy rất lạnh, lạnh đến mức xương cốt như muốn đông cứng vỡ vụn ra.
Cho nên —— ngay khi có một nguồn nhiệt dựa vào gần, bản năng cầu sinh khiến tiểu nữ hài lập tức vươn tay ôm chặt lấy sự ấm áp đó, rồi sau đó mới hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Mũi chân Tạ Quân Từ điểm nhẹ, liền đáp xuống mặt đất.
Nước đọng trên người hắn trong nháy mắt được nội lực hong khô, hắn cúi đầu, chăm chú nhìn tiểu nữ hài đang ôm chặt lấy cánh tay mình, ánh mắt không khỏi trầm xuống.
Nàng nhẹ đến mức như không có trọng lượng, hắn chỉ cần một cánh tay là có thể bế nàng lên.
Khuôn mặt nhỏ gầy gò tái nhợt của tiểu cô nương tựa vào cánh tay hắn, một lọn tóc ướt dính trên má, trong giấc ngủ đôi mày nhỏ vô thức khẽ nhíu lại, nhìn thế nào cũng khiến người ta đau lòng.
Tạ Quân Từ vươn tay, bàn tay hắn dừng lại một chút trên lưng nàng, rồi mới vỗ nhẹ xuống.
Sức mạnh của hắn luôn luôn táo bạo và khó kiểm soát, ngay cả bản thân hắn cũng thường xuyên bị thương.
Mà tiểu nữ hài trong lòng ngực này trông thật yếu ớt, dường như hơi thở có thể ngừng lại bất cứ lúc nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



