Khi Vân Sanh tỉnh lại, một giọng nói không ngừng vang lên bên tai thúc giục nàng.
“Vân Sanh, ngươi ngây ra đó làm gì? Còn không mau cứu người?”
Ý thức của Vân Sanh vô cùng tỉnh táo, nhưng nàng lại không tài nào mở mắt ra được.
Thân thể nàng như bị đóng đinh tại chỗ, mí mắt nặng trĩu, ngay cả cử động một ngón tay cũng khó.
Một lúc lâu sau, nàng vật lộn đến toát cả mồ hôi lạnh, mới gắng hết sức mở mắt ra được.
Cảnh tượng trước mắt dần trở nên rõ ràng.
Người đứng trước mặt nàng mặc áo bó tay cổ tròn, thắt đai lưng ngọc bích, đôi mày kiếm sắc lẹm xếch vào tận thái dương, gương mặt tuấn tú khôi ngô tràn đầy vẻ lo lắng.
Vân Sanh nhận ra người này.
Không chỉ nhận ra mà còn vô cùng quen thuộc.
Đây là sư huynh của nàng, Doãn Ngọc Sơn.
Doãn Ngọc Sơn là nhi tử độc nhất của chưởng môn Bồng Lai Tông, cũng là người lớn lên cùng nàng từ nhỏ.
Có thể nói là thanh mai trúc mã, hai trẻ vô tư.
Nghĩ đến đây, Vân Sanh không khỏi cảm thấy xui xẻo.
Doãn Ngọc Sơn cũng xuống âm tào địa phủ rồi sao?
Kiếp trước nàng đã tạo nghiệp gì, đến nỗi chết rồi mà vẫn phải gặp hắn ta.
Nhưng rất nhanh sau đó, Vân Sanh phát hiện có điều không đúng.
Nàng cử động chân, chân của nàng... vậy mà vẫn còn cảm giác.
Tim Vân Sanh khẽ run lên.
Rõ ràng lúc bị nhốt trong lao ngục của tông môn, chân của nàng đã vì âm độc phát tác mà mất hết cảm giác, chẳng khác gì người tàn phế.
Không đúng, không đúng!
Vân Sanh bật người đứng dậy.
Bên tai vang lên tiếng chim hót líu lo, tầm mắt bỗng chốc quang đãng.
Trước mắt rõ ràng là một vùng xanh tươi, cây cối um tùm.
Thấy Vân Sanh giật mình ngơ ngác, Doãn Ngọc Sơn càng thêm mất kiên nhẫn: “Vân Sanh, rốt cuộc ngươi còn do dự cái gì, mau rạch máu đi!”
“Sư muội một mình đối phó với đám yêu vật ở đó, lỡ có mệnh hệ gì ngươi gánh nổi không?”
Vân Sanh nhìn quanh một lượt, đã xác định được mình không ở âm tào địa phủ, mà đang ở núi Ô Trường sau lưng tông môn, xung quanh còn có một đám tà vật vây lấy.
“Tiểu sư muội”, “rạch máu”, “cứu người”...
Đây rõ ràng là chuyện xảy ra vào năm nàng mười bảy tuổi!
Vân Sanh nhớ rất rõ, năm đó, Doãn Ngọc Sơn lòng cao hơn trời muốn vào cấm địa trong núi Ô Trường để thám thính, lại không may bị một bầy quỷ Anh Thù tấn công.
Doãn Ngọc Sơn vung kiếm chém chết một con quỷ Anh Thù, quay đầu quát lớn: “Vân Sanh!”
Tiếng gọi của Doãn Ngọc Sơn kéo Vân Sanh ra khỏi dòng hồi ức.
Mọi thứ trước mắt chân thực đến thế, lúc này Vân Sanh mới nhận ra...
Nàng đã trùng sinh.
Trở về thời điểm nàng chưa bị vu oan, chưa bị nhốt vào lao ngục của tông môn.
Lòng Vân Sanh ngổn ngang trăm mối, nàng dùng sức giằng tay ra khỏi Doãn Ngọc Sơn.
Doãn Ngọc Sơn bảo nàng rạch máu là vì thể chất của nàng rất đặc biệt.
Linh căn của nàng đã hỏng quá nửa, nhưng máu trong cơ thể lại có công hiệu kỳ diệu, không chỉ chữa được vết thương mà còn có thể thu hút tà vật.
Doãn Ngọc Sơn muốn nàng rạch máu là để lấy máu của nàng làm mồi nhử, dụ đám quỷ Anh Thù đang cản đường này đi, tiện cho hắn ta vào cứu sư muội đang bị kẹt trong rừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
