Gần đây thời tiết ấm dần lên, địa long trong điện Thái Cực cũng đã tắt bớt, nhưng Hoàng đế dường như bị nóng trong, liên tiếp mấy ngày dùng thiện không được bao nhiêu.
Ngày hôm nay cũng vậy, ngoại trừ mấy đĩa đồ xào thanh đạm được động đũa đôi chút, số còn lại như thịt nai nướng, móng dê đều còn nguyên vẹn. Trương Đức Thắng còn muốn khuyên Hoàng đế dùng thêm một chút, nhưng Ngài đã trực tiếp buông đũa: "Không cần đâu."
"Quả nhiên là bánh mã thầy." Trương Đức Thắng toét miệng, hớn hở nói: "Trước kia Thái hoàng thái hậu biết người thích món này nên trong cung cứ cách dăm bữa nửa tháng lại làm, vừa nãy nô tài còn đang đoán, hóa ra đúng thật!"
Tiêu Lẫm ngửi thấy mùi hương đó, lờ mờ nhớ lại chuyện xưa, cảm giác thèm ăn dường như cũng được khơi dậy. Hắn gắp một miếng, rồi lại vô thức gắp thêm miếng nữa, một đĩa bánh chẳng mấy chốc đã sạch trơn.
Khi đôi đũa ngọc gắp vào khoảng không, Tiêu Lẫm ngẩn người, không khỏi bật cười: "Tay nghề của đại sư phụ trong cung Hoàng tổ mẫu dường như lại tinh tiến rồi. Trước kia ông ấy bỏ nhiều đường hơn, giờ khẩu vị thế này lại rất vừa ý. Bảo với Hoàng tổ mẫu là trẫm dùng rất ngon, sẵn tiện ban thưởng cho vị đại sư phụ đó."
Trương Đức Thắng cũng không ngờ Hoàng đế lại thích đến thế, chỉ là vừa nghe nói muốn thưởng cho "đại sư phụ", gã lại ngầm thấy khó xử, chần chừ nửa buổi không dám lên tiếng.
"Sao thế?" Tiêu Lẫm liếc mắt liền nhận ra gã có lời muốn nói.
Trương Đức Thắng vội vàng cúi đầu: "Hộp thức ăn này... vốn là Thái hoàng thái hậu bảo Công chúa Nhu Gia xách tới ạ."
Nhu Gia. Tiêu Lẫm buông đũa.
Hai chữ ngắn ngủi xoay vần nơi đầu môi, lại ngầm khiến hắn hơi đau đầu. Hắn đứng dậy, cơn gió nam vén rèm đưa một tia mát mẻ vào phòng, nỗi phiền muộn mấy ngày qua mới vơi đi đôi chút: "Sao nàng lại ở cung của Hoàng tổ mẫu?"
"Công chúa nói là cơ thể Thái hoàng thái hậu không khỏe, đặt đồ xuống xong liền vội vã đi hầu bệnh rồi ạ." Trương Đức Thắng đáp.
"Hoàng tổ mẫu lại bệnh sao?" Tiêu Lẫm nhíu mày: "Hai ngày trước Viện chính Thái y viện chẳng phải vừa tới báo là không có gì đáng ngại đó sao?"
"Thái hoàng thái hậu tuổi tác đã cao, gió thổi một cái khó bảo toàn là không chịu đựng nổi." Trương Đức Thắng cân nhắc trả lời.
Tiêu Lẫm nhìn vệt tuyết trắng trên đầu cành cây, như nhìn thấy búi tóc bạc trắng của Hoàng tổ mẫu, trong lòng khẽ lay động, trầm giọng nói: "Lấy đại bào tới, trẫm đích thân đi xem sao."
"Dạ." Trương Đức Thắng nhận lệnh, lại hỏi: "Có cần đi thông báo trước một tiếng không ạ?"
"Không cần." Tiêu Lẫm nhìn hộp gỗ, nhạt giọng nói: "Trẫm chỉ đi thăm Tổ mẫu thôi."
Tại cung Khánh Phúc, kể từ khi Nhu Gia rời điện Thái Cực về luôn có chút hồn xiêu phách lạc.
Dựa theo tính cách của Hoàng đế, nhận được bánh ngọt thế nào cũng sẽ qua cung Khánh Phúc thăm hỏi. Mà một khi hắn tới, chuyện của Hoàn ca nhi khó tránh khỏi phải bày ra trước mặt. Hoàng huynh sẽ xử trí thế nào? Nhu Gia thực sự nghĩ không thông. Còn cả chuyện ở điện Thái Cực hôm đó nữa, khiến nàng thực sự không sao nhìn thấu được tâm tư hắn, vì thế nàng muốn tạm lánh mặt một chút.
Nhưng Hoàn ca nhi sợ người lạ, nàng chỉ mới đi điện Thái Cực một chuyến, khi quay về cậu bé đã bám chặt sau lưng nàng như một cái đuôi nhỏ, rũ cũng không rời, khiến nàng muốn về điện Y Lan cũng không xong.
"Tỷ có cung điện riêng, không thể ở mãi đây được. Hay là ban ngày tỷ qua thăm đệ có được không?" Nàng cúi người, ôn tồn giải thích với Tiêu Hoàn.
Nhưng Tiêu Hoàn một khi đã bướng bỉnh thì cũng có cách của riêng mình. Cậu bé chỉ nắm chặt tay áo nàng, nhìn nàng trân trân, khiến Nhu Gia mủi lòng, tấc bước khó đi.
Thái hoàng thái hậu nhìn cảnh hai tỷ đệ "mặc cả" với nhau không khỏi phát cười: "Nó dù sao cũng còn nhỏ, ở đây một mình khó tránh khỏi sợ hãi. Con cứ ở lại đây hai đêm, để nó làm quen dần, sẵn tiện cũng ở lại trò chuyện cùng ai gia cho giải khuây."
Bà nói đoạn liền quay sang dặn dò lão ma ma bên cạnh: "Phương Thục, dọn dẹp gian phòng phía Tây ra đi."
Thái hoàng thái hậu đã lên tiếng, nàng cũng không tiện từ chối, đành cảm tạ rồi bảo Nhiễm Thu về lấy ít quần áo tùy thân, tạm ở lại đây một đêm. Tiêu Hoàn lúc này mới chịu buông tay, nhếch môi nở một nụ cười mãn nguyện.
"Đồ quỷ bám người." Nhu Gia nhéo mũi cậu, có chút dở khóc dở cười.
Tiêu Hoàn lại vô cùng đắc ý, kéo nàng ra vườn chơi tuyết. Nhất thời bên ngoài tiếng nô đùa rộn rã, khiến khu viện cũng náo nhiệt hẳn lên. Thái hoàng thái hậu hiếm khi tâm trạng thoải mái, ngay cả sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)