“So với trước kia anh sẽ càng thương em hơn, yêu em hơn, bảo vệ em, chăm sóc em hơn.”
Phó Thời Hàn vội vàng đi tới bàn phục vụ của sân vận động số hai, có hai thành viên trong hội đang ở đó, thấy anh tới vội vàng đứng lên tiếp đón.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Ặc, chính là…” Hai nữ sinh chân tay luống cuống, vội vàng đưa một tập tài liệu cho Phó Thời Hàn: “Trong hạng mục nhảy xa, số thứ tự vận động viên và tên không trùng nhau.”
Phó Thời Hàn nhận lấy xem qua, sau đó nói: “Có thể là đóng dấu sai.” Anh cầm bút trên bàn sửa lại: “Sửa một chút là được.”
Đặt tài liệu xuống, anh lại hỏi: “Còn có chuyện khác?”
Hai nữ sinh ấp úng không nói lên lời, Phó Thời Hàn lạnh mặt: “Trưởng ban của các bạn đâu, việc nhỏ như thế này cậu ta có thể giải quyết.”
Cũng không cần gọi anh từ sân vận động số ba tới.
“Ờ, trưởng Ban chị ấy… chị ấy đi cổ vũ cho đàn chị Diêu Vi An thi đấu.”
Trong hơi thở của Phó Thời Hàn phát ra tiếng cười lạnh, nhìn đồng hồ trên tay một chút, quay người định bỏ đi, trợ lý lập tức gọi anh lại: “Chủ tịch, anh… không tới xem đàn chị Diêu Vi An thi đấu sao?”
“Tại sao tôi phải đi xem cậu ta thi đấu?”
“Thật lợi hại!”
“Đàn anh, anh đi xem đàn chị Vi An một chút đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



