“Nếu đàn ông có lương tâm với tất cả phụ nữ, đó mới chính là không có lương tâm.”
Hoắc Yên cầm cốc trà sữa nóng, lấy lòng đi sau lưng Phó Thời Hàn, nhắm mắt theo đuôi đi về phía trước.
Cô nhỏ giọng hỏi Thẩm Ngộ Nhiên: “Anh ấy còn đang giận dỗi sao.”
Thẩm Ngộ Nhiên có vẻ hả hê: “Có khả năng đó, em biết mà, Hàn tổng là người rất thù dai, không thể tùy tiện trêu chọc.”
“Vậy phải làm sao bây giờ, không bằng anh bày kế cho em đi.”
“Hai người là thanh mai trúc mã quen biết hơn mười năm, để cho người ngoài như anh bày kế cái gì, làm thế nào để cậu ấy vui vẻ, còn có người hiểu hơn em sao?”
Hoắc Yên nghĩ lại, cũng đúng, trên thế giới này sẽ không có người nào hiểu Phó Thời Hàn hơn cô, nhưng chính bởi vì hiểu quá rõ, nên cô mới rầu rĩ, Phó Thời Hàn không dễ dàng tức giận, nhưng một khi đã bị chọc tức, nhất định là mười trâu cũng không kéo lại được.
Đặc biệt không dễ dụ.
Hoắc Yên bước nhanh tới bên cạnh Phó Thời Hàn, cẩn thận kéo tay áo anh.
Mí mắt Phó Thời Hàn cũng không thèm động.
“Hàn ca, anh còn giận em sao?”
“Không có.” Anh thản nhiên nói: “Em có cái gì đáng giá để anh tức giận chứ.”
Nhìn nét mặt không thay đổi của anh, rõ ràng còn đang buồn bực, ngoài miệng lại chết cũng không thừa nhận.
“Vậy tối nay em mời anh ăn cơm có được không?”
“Không ăn.”
Hoắc Yên thở dài, dùng chân đá văng một viên đá dưới đất, bĩu môi nói: “Nếu anh còn giận dỗi, em cũng sẽ giận!”
Phó Thời Hàn bức nhanh chân, không để ý tới cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

