“Con và Yên Yên làm gì trong phòng vậy?”
Buổi tối, Hoắc Tư Noãn trang phục lộng lẫy vừa xuống lầu, liền gặp được Hoắc Yên vội vàng trở về, trong con ngươi hiện ra vẻ kinh ngạc.
Cô ta đi tới trước mặt Hoắc Yên, đưa tay vén tóc mái rủ xuống, nói: “Khó trách không thấy mặc quần áo mới, tiền đều dùng để làm mặt?”
Mặt mũi rạng rỡ như vậy, ngay cả Hoắc Tư Noãn, cũng không nhịn được nhìn thêm mấy lần, không dời được mắt.
Hoắc Yên không trả lời cô ta, chỉ trả lại đủ số tiền cho Chu Nhã Bình: “Mẹ, con không mua quần áo mới.”
Dáng vẻ này tới nhà họ Phó, cho dù mặt quần áo cũ, cũng là tự nhiên hào phóng, không thua ai cả.
Những năm qua không chú ý, con gái nhỏ vậy mà trổ mã động lòng người như vậy.
Âm thầm kinh hãi không chỉ có Chu Nhã Bình.
Đại viện nhà họ Phó đèn đuốc sáng trưng, bắt đầu giây phút Hoắc Yên bước từ trên xe xuống, ánh mắt của Phó Thời Hàn đã không thể rời khỏi cô.
Hoắc Yên hôm nay và trong quá khứ dường như có chút khác biệt, nhưng lại không thể nói rõ ở đâu.
Đôi mắt hạnh trong suốt, cái mũi xinh xắn, đôi môi hồng nhuận như cánh hoa anh đào… rõ ràng vẫn là cô gái nhỏ trong ấn tượng của anh, chỉ là cô gái nhỏ đã búi một búi tóc tinh tế, còn trang điểm một tầng phấn nhẹ nhàng, gương mặt nhìn qua như tỏa sáng.
Khi cô đi qua bên người anh, còn để lại làn hương hoa mai tươi mát.
Phó Thời Hàn hơi nheo mắt, một cơn gió khẽ thổi qua trái tim.
Nhất là khi Hoắc Yên và anh cùng sánh vai, đôi mắt trong suốt nghiêng qua nhìn anh, càng khiến lòng anh bốc lên một trận khô nóng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

