Kể từ khi có thuật đọc tâm, bao nhiêu năm qua hắn đã thấu hiểu hết mọi góc khuất trong lòng người. Chịu đựng những cơn đau đầu giày vò, hắn gần như quên mất cảm giác bình thường là như thế nào.
Bao nhiêu năm nay, cứ đến đêm là cơn đau đầu chắc chắn sẽ tìm đến.
Đặc biệt là mỗi đêm Tết Trung Nguyên hàng năm. Khi sắp không chịu đựng nổi, hắn đã không biết bao nhiêu lần nghĩ rằng nếu có thể lấy lại sự yên tĩnh thì hắn thật không thèm cái thuật đọc tâm vô dụng này.
Dù rằng thuật đọc tâm này mang lại cho hắn sự thuận tiện trong việc kiểm soát lòng người.
Nhưng dù hắn phải luyện cổ thuật cũng không cần đến cái thứ tiện lợi này vì hắn luôn tôn thờ sức mạnh tuyệt đối có thể nghiền nát mọi kẻ thù.
Không nghe lời, giết đi là xong.
Để thoát khỏi thuật đọc tâm đã hành hạ hắn bấy lâu, hắn đã tìm đủ mọi cách chạy chữa nhưng đều vô ích.
Không ngờ, đêm nay lại đột nhiên khỏi bệnh mà không có dấu hiệu gì. Thật sự kỳ diệu.
Nghĩ đến việc không còn phải nghe những suy nghĩ thầm kín của người khác, không còn phải chịu đựng những cơn đau đầu hành hạ mỗi đêm, Lục Nhận Cổ cảm thấy nhẹ nhõm như được giải thoát.
Vẻ mặt đầy sát khí thường ngày biến mất, trong mắt còn lộ ra một chút ý cười.
Liễu Nhược Thiên đọc một lúc lại không đọc nổi nữa.
Trước mặt Phúc Công công, nàng dám đọc lướt nhưng trước mặt vị bạo quân này nàng không dám lừa gạt hắn.
Thấy tiểu cô nương bắt đầu đọc lắp bắp, thân hình nhỏ nhắn co rúm lại, liếc nhìn hắn, Lục Nhận Cổ hiểu ý hỏi: "Có phải là mệt rồi không?"
Liễu Nhược Thiên im lặng một lúc, thành thật thừa nhận: "Bệ hạ, thần thiếp chỉ biết đọc nhiêu đây thôi, phần còn lại chưa kịp học."
Giọng tiểu cô nương nhẹ nhàng, yếu ớt, đầy áy náy, trên trán đã đầy mồ hôi.
Câu trả lời này ngoài dự đoán của Lục Nhận Cổ nhưng nghĩ lại cũng hợp lý. Bởi nàng lớn lên ở thôn quê, ít học cũng là chuyện bình thường.
Thoát khỏi thuật đọc tâm và chứng đau đầu, tâm trạng Lục Nhận Cổ lúc này vô cùng tốt. Thậm chí còn vui hơn cả khi thắng một trận chiến lớn.
Hắn vẫy tay, dùng biểu cảm ôn hòa nói: "Không sao..."
Trâu Khất nhìn Toàn Phúc, dùng ánh mắt hỏi: "Không phải nói Bệ hạ đau đến ngất đi, tưởng chừng không qua khỏi, muốn đến chùa trong đêm sao?"
Toàn Phúc vô tội liếc mắt nhìn lại hắn ta: "Trước đó đúng là như vậy mà."
Nhìn thấy hai vị thần tử đã theo mình từ nhỏ chỉ có lòng trung thành bước vào, Lục Nhận Cổ nở nụ cười: "Trâu Khất, Toàn Phúc, đứng đơ ra đó làm gì, đến đây với trẫm."
Trước khi bị sét đánh, dù ở lãnh cung hay hoàng lăng, hai người họ đều không rời hắn nửa bước.
Trong vô số mùa đông lạnh giá khó khăn, ba người còn ôm nhau sưởi ấm.
Nhưng sau khi có thuật đọc tâm, bên tai không được yên, hắn đã đặt ra quy tắc nếu không được cho phép thì không được đến gần hắn trong vòng ba trượng.
Bây giờ thuật đọc tâm không còn, đau đầu cũng khỏi, đương nhiên quy tắc này cũng bị bãi bỏ.
Toàn Phúc phản ứng trước, vui mừng chạy đến, lao đến bên sập, dùng vẻ mặt khó tin: "Bệ hạ của ta ơi, đêm nay ngài vượt qua rồi sao?"
"Ừ." Lục Nhận Cổ gật đầu, giọng điệu ôn hòa: "Chứng đau đầu của trẫm đã hoàn toàn..."
[A Di Đà Phật, cảm tạ bồ tát. Bệ hạ vượt qua thật tốt quá, không thì đêm nay khó ra khỏi cung lắm. Ta đã nói Liễu mỹ nhân tụng kinh có hiệu quả mà...]
Lời Lục Nhận Cổ chưa nói hết, giọng nói lảm nhảm the thé của Toàn Phúc đã truyền vào tai hắn.
Lục Nhận Cổ sững sờ, lòng hắn chùng xuống.
Hắn nhìn về phía Trâu Khất đang đi tới, chăm chú nhìn vào bước chân càng lúc càng gần của hắn ta.
Vượt qua khoảng cách ba trượng, giọng Trâu Khất vang lên: "Bệ hạ, ngài có ổn không?" Câu này, hắn ta mở miệng nói.
Câu tiếp theo lại là suy nghĩ trong lòng của hắn ta.
[Đêm nay những tên ám sát đột nhập vào cung đều là cao thủ. Hiện tại vẫn chưa bắt hết. May mà Bệ hạ bình an...]
Những lời sau, Lục Nhận Cổ không để ý hắn ta nói gì. Trái tim như rơi vào vực băng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



