Những nữ nhân bị cưỡng ép nhét vào cung. Ngoại trừ thích khách muốn mạng hắn thì còn lại phần lớn đều là si mê quyền thế và địa vị của hắn.
Ngay cả người muốn đạt được sủng ái của hắn cũng là vì mong một ngày kia đạt được mục đích của mình.
Mấy tháng qua, triệu nhiều người như vậy tiến đến tụng kinh. Hắn đã nghe rõ tâm tư của những nữ nhân này.
Hoặc xấu xa dơ bẩn hoặc bụng dạ khó lường hoặc dụng tâm kín đáo.
Nhưng đến nay vẫn không có một người nào thật sự thích hắn.
Hắn chỉ tự thân làm thịt mấy tên thích khách vậy mà những nữ nhân đó đều sợ tới mức tránh hắn như rắn rết. Ngay cả cửa cũng không dám bước ra.
Nhưng chỉ có mình tiểu cô nương trước mặt này trợn tròn đôi mắt, trong lòng không hề có bất kỳ tính toán nào khác.
Hình như chỉ coi trọng vẻ ngoài, đơn thuần tham lam sắc đẹp của hắn.
Thú vị.
Lục Nhận Cổ bất động thanh sắc đánh giá tiểu cô nương trợn mắt há hốc mồm.
“Xì!”
Tiểu cô nương vô tình cử động, khuỷu tay ép xuống đám tóc cũng bị động theo.
Kéo đến mức da đầu Lục Nhận Cổ tê dại, đau đến mức đôi mắt phượng của hắn híp lại.
Đột nhiên lên “Xì” một tiếng, tim Liễu Nhược Thiên run lên hoàn toàn phục hồi tinh thần lại từ trong trạng thái si mê sắc đẹp. Trong lòng vang lên chuông cảnh báo.
[Sao lại thế này? Sao Bạo quân ca ca đang ngủ ngon giấc đột nhiên lại tỉnh nhỉ?]
[Rình coi Thánh nhan bị bắt được còn đang bò trên người hắn. Một tay đè lên tóc hắn, một tay còn đè lên ngực hắn...]
[Này, này làm thế nào cho phải!]
Liễu Nhược Thiên ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề đột nhiên quỳ xuống.
Giống như bịt tai trộm chuông, hai tay nhỏ trắng nõn phạm sai lầm “Vèo” một cái đã giấu ở sau lưng.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ to bằng bàn tay nhanh chóng đổi sắc. Trong đôi mắt to đen nhánh tràn ngập thấp thỏm lo âu.
Mỗi khi Lục Nhận Cổ bị đau đầu, nhiệt độ từ đầu đến chân mất đi độ ấm. Toàn thân lạnh băng.
Lúc này vạt áo đẫm rượu, ngực càng lạnh lẽo.
Lúc trước tay nhỏ trắng nõn kia đè lên trên, mang đến cho hắn chút ấm áp khó có được. Giờ phút này đột nhiên mất đi, Lục Nhận Cổ có chút khó chịu không thể diễn tả.
Chiếu theo tính cách của hắn khi xưa, lúc hắn khó chịu thì hắn sẽ khiến cho người làm hắn khó chịu càng thêm khó chịu.
Nhưng giờ phút này, cơn đau đầu giảm bớt, bên tai thanh tĩnh. Toàn thân nhẹ nhàng xưa nay chưa từng có.
Thân thể thoải mái, tâm tình cũng sung sướng theo. Hắn hiếm khi rộng lượng.
Hắn không tính toán truy cứu cử chỉ vô lễ của nha đầu hương dã này. Dù sao vừa mới hồi kinh lại mới vào cung, không hiểu quy củ ngược lại cũng có thể tha thứ.
Hiện tại, hắn chỉ muốn nghe thêm một vài câu trong lòng nàng.
Giọng của tiểu cô nương kia mềm mại, dịu dàng, ngọt ngào. Đặc biệt là lúc gọi hắn là “Bạo quân ca ca” rất dễ nghe.
Nhưng vì sao, từ sau khi nàng ngồi dậy ở khoảng cách gần như thế mà hắn lại không nghe thấy lời nàng nói trong lòng?
Lục Nhận Cổ thử lắng nghe kỹ lại, đúng là không có tiếng gì.
Tuy nhiên, hắn cũng không nghĩ nhiều. Có người rảnh rỗi thích lẩm bẩm trong lòng như Toàn Phúc. Còn có người, nội tâm vốn đã rất yên tĩnh như Trâu Khất và Trì thúc.
Nhưng theo biểu hiện trước đó của tiểu cô nương này có lẽ nàng là người có nội tâm sôi nổi.
Lúc này không nói một lời, có lẽ là do hắn đột nhiên tỉnh dậy khiến nàng sợ hãi.
Lúc xưa, hắn không thích có người đến gần bên cạnh nên đã đặt ra quy định phải trả lời từ khoảng cách ba trượng. Chỉ vì không muốn nghe những tiếng ồn ào đó.
Bây giờ muốn nghe những lời trong lòng của tiểu cô nương thì nàng lại tròn mắt yên lặng.
Lục Nhận Cổ chống tay lên sập ngồi dậy, khoảng cách giữa hai người lại gần hơn.
Bị khuôn mặt tuấn tú đột nhiên phóng đại dọa sợ, Liễu Nhược Thiên quỳ gối lùi về phía sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

