Chuong 277
Chuong 27
Nguyễn Khê mỉm cười không vạch trần ông ấy, gắp một miếng ớt xanh da hổ vào bát mình.
Nguyễn Trường Phú nhìn thấy cậu liền trừng mắt: “Thế nào? Không mừng ba về sao? “
Cô có thể ăn cay, chút vị cay của ớt xanh này hoàn toàn không đáng kể. Ông thợ may lại cắn một miếng ớt xanh da hổ, ánh mắt sáng rỡ lên vì được ăn đồ ngon. Ông ấy không ngờ cô nhóc Nguyễn Khê này không chỉ học nghề nhanh mà nấu ăn cũng ngon như vậy.
Đã lâu không gặp, thấy thằng nhỏ không vui đã đành, còn mày nhíu mày nhăn, muốn ăn đòn đây mài!
Nghe thế, Nguyễn Hồng Quân nhanh chóng nhe răng nhướng mày cười, một nụ cười méo mó, nói với Nguyễn Trường Phú: “Con vui lắm, vui chết mất. Ngày nào con cũng hỏi mẹ sao cha còn chưa về nữa kìal”
Bình thường ông may quần áo cho người ta, đều được mời đến nhà tiếp đãi nên đã nếm qua không ít đồ ăn của người ta, cuối năm còn có thể được ăn thịt lợn. Nhưng món xào nào cũng không ngon được như Nguyễn Khê làm.
Nguyễn Trường Phú khit mũi lườm cậu: “Tưởng ba ngốc?”
Sau khi ăn một miếng mướp xào trứng và một miếng ớt xanh da hổ, đôi mắt của ông thợ may sáng lên. Cũng không làm giá trước mặt Nguyễn Khê nữa, trực tiếp cầm đũa ăn như hổ đói.
Nguyễn Hồng Quân nhịn cười vội lẩm bẩm: “Đúng là khó làm ba vừa lòng, không vui không được, mà vui cũng xong.”
Nguyễn Khê không tranh giành với ông ấy mà cầm đũa ăn từ từ, khóe miệng nhếch lên nụ cười thỏa mãn.
Nguyễn Trường Phú không kì kèo cậu bé nữa, đến bữa tối cả nhà đều ngồi xuống, ông hỏi thẳng sấp nhỏ trong nhà: “Mấy tháng ba vắng nhà, các con có làm mẹ giận không?”
Sau khi ăn cơm xong, tâm trạng của ông thợ may rất tốt, lúc nằm dưới giàn nho còn ngâm nga hát.
Nguyễn Khê vừa nghe ông ấy ngâm nga vừa rửa bát đũa, sau đó nằm sấp trên máy may nghỉ ngơi một lúc. Buổi chiều cô lại học được một ít thứ mới cùng với ông thợ may. Nhưng ông thợ may bỗng có ý kiến, nói là dạy như vậy quá nhanh, còn nói cái gì mà dạy học trò làm chết đói thầy, cuối cùng không chịu dạy cô thêm nữa.
Nguyễn Thu Dương liền lên tiếng: “Nguyễn Hồng Quân bị người ta đánh nhừ tử”
Nguyễn Khê suy nghĩ một lát, nhìn ông ấy hỏi: “Thầy không muốn con học thành nghề sớm, giữ con lại để nấu cơm cho thầy ăn chứ gì?”
Nguyễn Hồng Quân lập tức giải thích: “Chuyện đã lâu lắm rồi, hai tháng qua con đã sửa đổi.”
Nguyễn Trường Phú không tin: “Nói xem, hai tháng nay con có bao nhiêu sửa đổi.” Nguyễn Hồng Quân nói: “Không tin thì hỏi anh ba. Tối nào con cũng làm bài tập. Đợt thi trước, con qua hết thảy."
Ông thợ may vuốt râu hừ một tiếng: “Có tới hay không cũng được.” Nguyễn Khê cảm thấy mình như đang dỗ trẻ con vậy: “Thầy yên tâm! Chắc chắn con sẽ đến!”
Diệp Phàm gật đầu đáp: “Thật đó ba, con đã dạy thằng bé nhiều lắm” Để chứng minh hai tháng nay bản thân thực sự làm tốt và không gây chuyện, Nguyễn Hồng Quân lập tức đứng dậy đi vào phòng và trở lại với mấy cuộn thấy báo điểm, đặt trước mặt Nguyễn Trường Phú: “Ba xem, đây là bằng chứng sắt!”
Nói xong, cô đi lấy cặp sách rồi đeo lên người, nhưng lúc chuẩn bị đi, lão thợ may chợt gọi cô lại. Cô khó hiểu quay đầu lại thì thấy lão thợ may đi hái một chùm nho dưới giàn nho.
Nguyễn Trường Phú nửa tin nửa nghi cầm giấy lên xem, xem qua giấy kết quả và điểm số, ông mỉm cười nói: “Khá đấy, thằng nhóc này sao tự nhiên thông suất vậy kìa? Lần này làm tốt lắm nghe, nên được khen ngợi.”. “
Nguyễn Hồng Quân tự hào ngồi xuống và làm mặt xấu với Nguyễn Thu Dương.
Ông ấy cầm nho đi tới, đưa đến trước mặt Nguyễn Khê, nói: “Người già không ăn được, chua đến buốt răng, cầm đi.”
Nguyễn Thu Dương giếễu: “Có ích gì chứ.”
Nguyễn Khê có hơi sững sờ vì được cưng chiều: “Cho... Cho con ạ?” Ông thợ may trực tiếp ném nho vào tay cô rồi quay đi. Quá ngầu luôn!
Nguyễn Khê nhìn chùm nho trong tay, lại nhìn ông thợ may, giọng nói trong trẻo kêu lên: “Cảm ơn thầy!”
Nguyễn Trường Phú nghe vậy liền mất vui khi, nhìn cô và nói: “Ít nhất có thể chứng minh em năm của con thực sự dành thời gian và tâm trí cho việc khác, không còn lêu lỏng sinh sự nữa, vậy giữa kỳ con được mấy điểm? “
Đi trên con đường núi về nhà, Nguyễn Khê lấy ra một quả nho từ trong cặp xách, lột vỏ rồi bỏ vào miệng. Cô cứ tưởng quả nho này sẽ chua đến buốt răng, nhưng không ngờ trong miệng lại rất ngọt, không hề chua chút nào.
Nguyễn Thu Dương cúi đầu không nói nữa.
Cô mở to hai mắt, lại nếm thử thêm một quả, vẫn là vị ngọt!
Nguyễn Hồng Quân lại nói: “Ba hỏi câu này rất hay. Không hỏi mười mấy điểm, cũng không mấy chục điểm, mà hỏi mấy điểm. Tuy bảo rằng điểm số thật sự vô dụng, không ăn được không uống được, nhưng cho thấy một chuyện nhỏ từ khía cạnh đó, ví dụ như một kẻ ngu dốt người thông minh, chị ấy chỉ làm được mấy điểm thôi. “
Nguyễn Thu Dương nghe xong tức giận nghiến răng, nạt Nguyễn Hồng Quân: “Nguyễn! Hồng! Quân! Im cho tao!”
Nguyễn Khê vui mừng hồi tưởng lại vị ngọt trong miệng —— Người thay này, có thể sống chung được!
Trong lòng cô vừa vui vẻ vừa ngọt ngào, nhưng không tiếp tục ăn nữa. Cô định mang chùm nho về nhà để ăn cùng với Nguyễn Chí Cao, Lưu Hạnh Hoa, Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Khiết, mọi người cùng nhau nếm thử hương vị ngọt ngào này.
Nguyễn Hồng Quân giễu cợt: “Ngon thì đánh tôi!”
“Đừng ồn nữa”
Nhưng cô còn chưa về tới nhà, đã nhìn thấy Lăng Hào đang vừa đọc sách vừa chăn lợn trên sườn núi.
Câu nói của Nguyễn Trường Phú khiến Nguyễn Thu Dương nuốt hết những lời trong miệng.
Cách Lăng Hào không xa là mấy đứa nhóc Cao Hải Dương. Hôm nay bọn chúng không đánh Lăng Hào, nhưng mỗi người đều cầm một nắm đá trong tay rồi ném vào người Lăng Hào, mở miệng trêu đùa cậu: “Đồ ngốc nói một câu xem nào!”
Lăng Hào chỉ chuyên chú đọc sách của mình, giống như không nghe thấy gì hết. Nguyễn Khê Bình nin thở, chỉ vào nhóm người Cao Hải Dương quát to: “Làm gì đấy? Muốn chết phải không?” Nhìn thấy Nguyễn Khê, nhóm người Cao Hải Dương không dám nói nhiều nữa, nhanh chân xoay người bỏ chạy. Nguyễn Khê nhìn ra được, chắc là Nguyễn Trường Sinh đã cảnh cáo bọn chúng. Đuổi nhóm người Cao Hải Dương đi, Nguyễn Khê bước tới trước mặt Lăng Hào. Lăng Hào cầm sách đứng lên từ tảng đá, nói với cô: “Cảm ơn.”
Những người khác đều không có gì, cũng nói ít.
ki 27 痰火炎
Nguyễn Trường Phú mệt mỏi sau chuyến đi chật vật, ăn xong cũng không làm gì khác, liền trở về phòng ngủ.
Ngày hôm sau là chủ nhật, nhưng thay vì ngủ bù, ông ta dậy từ rất sớm và rời đi sau khi ăn sáng.
Phùng Tú Anh hỏi: “Sao vừa về nhà lại bận rộn, hôm nay vẫn là chủ nhật, không ở nhà nghỉ ngơi sao?”
Nguyễn Trường Phú nói: “Có việc cần xử lý, tôi còn cách nào khác?”
Ai chẳng muốn ở nhà nghỉ ngơi nhiều, nhưng cũng có thời gian nghỉ ngơi mới được à. Nguyễn Trường Phú không nói nhiều với bà ta, chỉ thu dọn một bận liền rời đi.
Vì bận nên trưa cũng không về ăn cơm.
Sau bữa trưa, Nguyễn Thu Nguyệt chợp mắt trong phòng. Ngủ dậy liền đến phòng của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, đứng bên cửa sổ hướng mặt trời phơi nắng duỗi người, giãn xương giãn cốt.
Trong lúc ấy, từ cửa sổ trông thấy Diệp Thu Văn xuống lầu.
Thế là cô quay đầu nói nhỏ: “Diệp Thu Văn lại ra ngoài một mình.”
Nếu không phải có chuyện đặc biệt, chị ta thường mang theo Nguyễn Thu Dương khi ra ngoài. Mà mỗi lần đi ra ngoài một mình, chị ta đều ăn diện cẩn thẩn, rõ ràng thấy được chị ta không giống như mọi khi. Nguyễn Khiết nói: “Chị ta ngày càng gan, bác cả về rồi mà.”
Nguyễn Khê đọc sách và nói: “Nguyễn Trường Phú đi cả năm tháng trời, không ai quản thúc cô ta nên lá gan ngày một lớn. Bữa nay Nguyễn Trường Phú cũng không có ở nhà mà, lên đơn vị làm thêm rồi. Tất nhiên là cô ta sẽ đi thôi. Thời kỳ tình cảm mặn nồng, một ngày không gặp như cách ba thu."
Nguyễn Thu Nguyệt duỗi người xong ngồi lại bàn.
Cô mở sách bài tập và nói: “Không ngờ chị ta lại liều lĩnh đến mức này. Em không hiểu.”
Nguyễn Khê mỉm cười nói: “Đó là vì em còn nhỏ, không hiểu tình yêu.” Nguyễn Thu Nguyệt khit mũi: “Em mà lớn cũng không vì đàn ông như thế này đâu.” Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không phải ghen tị với Diệp Thu Văn vì cô ta có một tình yêu nồng nhiệt và cháy bỏng đến vậy, họ nói vài câu rồi thôi, dồn tâm trí đọc sách học tập, dùng kiến thức đốt cháy bản thân. Căn phòng trở nên yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng gió thoảng ngoài cửa Sổ. Kim đồng hồ báo thức chuyển động tích tắc. Lúc gần bốn giờ, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt buông bút đóng sách, định ra ngoài dạo thư giãn. Thời gian học quá lâu, cổ mỏi, đầu cũng mệt, cần ra ngoài hít thở, thả lỏng.
k 277 *k
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
