Chuong 25
Lưu Hạnh Hoa tiếp tục bảo vệ cho Nguyễn Khiết: “Cô nói muốn đánh chết ai hả?”
Tôn Tiểu Tuệ bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Lưu Hạnh Hoa, áp đảo toàn bộ khí thế của bà ta, lại nhìn sang những ánh mắt chán ghét và gay gắt của mấy bà cụ kia, bà ta kìm lại cơn giận không dám nói nữa.
Mấy bà này đều là người làm mẹ chồng, sống cả đời đều thành tinh cả rồi, không có ai dễ đối phó hết.
Bà ta nghiến răng, sau một hồi đắn đo cũng buông cời lửa, lườm Nguyễn Khiết một cách dữ tợn rồi cầm chặt cây cời lửa xoay người bỏ đi.
Bà ta càng đi càng tức, ngón tay cầm cây cời lửa cũng ngày càng chặt, thực sự không nuốt trôi được cơn tức này, bà ta bèn lao vào bên đường rồi phun nước bọt, rủa xả một câu: “Đám bà già chết tiệt!”
Bà ta vừa mới rủa xong thì chợt giãm phải đá vụn rồi bỗng trượt chân, cơ thể ngả nghiêng sau đó té phịch xuống đất.
“Ai dal”
Mông chạm đất, eo đụng trúng đá, sau khi đứng dậy thì bị cà nhắc.
Lưu Hạnh Hoa nhìn bóng lưng khập khiễng của bà ta mà hừ lạnh một tiếng: “Đáng đời!" Ánh năng rực rỡ chiếu vào cửa, cắt ngang qua khung cửa rồi đổ bóng xuống sàn nhà như lưỡi dao.
Nguyễn Khê ngồi cạnh bóng râm, tay trái cầm một miếng vải cũ màu xám nhỏ, tay phải cầm cây kim, sợi chỉ lên xuống liên tục trên tấm vải cũ bên trái, dưới chân là con mèo vàng lớn đang nằm.
Con mèo vàng lớn ngủ đủ, bèn đứng lên cong lưng rồi duỗi cái eo to. Sau đó đi đến chân ông thợ may, lởn vởn quanh chân ông ấy, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu meo với ông ấy. Tín hiệu meo này rõ ràng là đói bụng muốn đồ ăn.
Buổi tối nó sẽ tự bắt chuột, nhưng ban ngày đói thì sẽ tìm ông thợ may. Ông thợ may nhìn con mèo vàng lớn rồi hừ lạnh một tiếng: “Đồ ăn cây táo, rào cây sung, ăn cái búa ấy!”
“Cái này là, là khuy áo viền.”
“Còn cái này nữa, miệng lỗ không mở nên là khuy áo trang trí.”
Tuy mỗi lần thấy Nguyễn Khê làm đồ gì đó, ông ấy đều kinh ngạc cảm thán trong lòng, mà số lần cũng không hề ít, nhưng khi thấy cô làm ra thứ gì mới, ông thợ may vẫn không nhịn được mà tiếp tục thán phục. Ông ấy sống cả đời cũng chưa từng thấy ai có thiên phú như vậy, lại còn không có chút khoe khoang nào. Hơn nữa không chỉ xem một lần là biết, những đồ cô làm ra đều không hề cẩu thả, thật sự rất đẹp.
Nhưng ông ấy cũng không thể hiện ra ngoài. Xem xong, ông ấy chỉ hắng giọng rồi thản nhiên nói: “Cũng không tệ lắm.”
Nguyễn Khê biết trình độ của mình ở đâu, cũng nhìn ra được ông thợ may nghĩ một đằng nói một nẻo, cô mỉm cười thu lại khuy áo mình làm, nói: “Sắp đến trưa rồi, con về nhà ăn cơm trước nhé, buổi chiều con lại tới."
Ông thợ may dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại: “Chạy đi chạy lại không mệt à, ở lại đây ăn đi.” Cái gì? Ông già này vừa nói gì cơ? Nguyễn Khê sững sờ, thậm chí còn có hơi nghỉ ngờ lỗ tai của mình. 大大大 25 *
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
