Chuong 11
Trần Trường Quý nghe đến đây liền xoa bụng: “Cũng đúng, gần đây chỉ tiêu hạn hẹp quá.”
Tôn Tiểu Tuệ cố ý thở dài một tiếng: “Tôi thấy cứ thế này thì chúng ta không sống nổi mất.”
Nguyễn Trường Quý quay lại nhìn bà ta: “Sao thế?”
Tôn Tiểu Tuệ nói: “Ông không nhìn ra sao, số tiền mà mẹ ông thu lại ấy, sắp tới sẽ được dùng cho Tiểu Ngũ và Tiểu Khê. Ba mẹ ông thật bất công, cơ hội đi lính năm đó cũng đem cho anh của ông, bắt ông ở nhà nuôi cả một nhà từ lớn đến bé. Bây giờ thì sao, lại yêu thương Tiểu Ngũ và Tiểu Khê, nhưng hai đứa này chẳng ra sao cả, một đứa thì suốt ngày đi khắp nơi gây chuyện, một đứa thì được chiều hư thành thói, muốn gì được nấy. Đến việc may vá còn không biết, thế mà lại đòi học may quần áo, mẹ ông lại còn mang trứng gà ra đưa cho nó thật.”
Nói đến chuyện bất công, Nguyễn Trường Sinh khẽ thở dài một tiếng, nhưng vẫn không nói gì.
Tôn Tiểu Tuệ nói tiếp: “Nó thì có thể học được cái gì chứ, lại mang đồ cho người ta để rồi mất trắng. Việc ông thợ may kia làm giỏi nhất chính là làm khó người khác, những người trước đây đến đó học nghề đều mất không ít đồ cho ông ta rồi, nhưng cuối cùng lại chẳng học được gì” Bà ta nói rồi khua tay múa chân: “Mẹ ông bây giờ định đem tiền của cái nhà này cho hai đứa phá hoại, bà ấy đâu có nghĩ cho chúng ta, ông không thấy chúng ta cũng nên tự tính toán cho mình sao? Dược Tiến cũng đã mười lăm tuổi rồi, mấy năm nữa lấy vợ thì không cần tiền sao?” Nguyễn Trường Quý khẽ động lỗ tai, nghe Tôn Tiểu Tuệ nói hết thì lập tức bị lay động.
Tôn Tiểu Tuệ đã tính toán rất kỹ trong lòng, trước đây tiền mà anh cả Nguyễn Trường Phúc gửi về đều dùng cho nhà này, cả nhà bọn họ cũng coi như là cũng ăn theo một chút, được ăn mặc tử tế, cuộc sống cũng rất thoải mái nên bà ta cũng không nói gì, cứ thế để mẹ chồng mình là Lưu Hạnh Hoa đàn áp.
Bây giờ Lưu Hạnh Hoa lại muốn tích kiệm tiền để cho Nguyễn Trường Sinh kết hôn, nên hàng ngày sẽ ăn uống ít đi một chút, bọn họ không những không ăn theo được, lại còn phải phụ giúp gia đình. Cả đời bà ta không thể để mình chịu thiệt được, nếu không sẽ rất khó chịu.
Bà ta thầm nghĩ, tên phá hoại đi khắp nơi gây chuyện không nên lấy vợ, còn chuyện Nguyễn Khê muốn học may quần áo lại là một chuyện vô cùng nực cười. Cả hai đều là những kẻ phá hoại, thế mà Lưu Hạnh Hoa lại muốn tiêu tiền cho họ, bà ta không muốn mình phải gom góp để cho họ hưởng lợi.
Đợi đến khi Nguyễn Trường Sinh cưới được vợ, vợ của anh lại sinh con, trong nhà lại có thêm một người, bọn họ chắc chắn sẽ phải tiếp tục gom góp nuôi sống cả nhà này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

