Khi chín quả sẽ chuyển sang màu xanh nhạt, vị ngọt lịm. Có điều sau khi chín, nó lại trở nên kín đáo hơn, nếu không bổ ra thì sẽ chẳng ngửi thấy chút mùi thơm nào.
Lúc hái quả trong bí cảnh cô tình cờ nhìn thấy nên tiện tay hái vài quả bỏ vào Túi Càn Khôn. Vốn định để dành khi nào làm gia vị nấu ăn, nhưng vừa rồi nhìn thấy anh mới nảy ra ý định dùng quả này để trêu anh một chút.
Cố Thời Dục thấy Quý Đường Đường cười thì cũng hiểu ra cô đang cố tình trêu mình.
Nhưng dù biết rõ bị trêu, anh cũng không giận mà cố nhịn chua để ăn hết quả đó.
Quý Đường Đường không ngờ anh biết rõ mình bị trêu mà vẫn cố nhịn chua để ăn.
Thấy anh chua đến mức không mở nổi mắt mà gương mặt vẫn tuấn tú, cô bỗng thấy hơi mềm lòng.
Cô ấy à, bình sinh chỉ có vài sở thích, một là ham ăn, hai là mê cái đẹp.
Phải công nhận là Cố Thời Dục đẹp trai thật.
Vì không nỡ nhìn người đẹp chịu khổ, cô lại móc trong túi ra mấy quả khác đưa cho anh: "Đừng ăn cái đó nữa, ăn cái này đi, cái này ngọt lắm."
Nhìn đôi mắt lấp lánh của cô, tim Cố Thời Dục bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Trong lòng như có thứ gì đó kỳ lạ vừa phá vỏ chui ra...
"Ngoan ngoãn ở nhà đợi nhé, đợi chị đây đến rước về dinh." Quý Đường Đường còn phải quay lại bí cảnh khai hoang nên không ở lại nhà họ Cố lâu, nói xong liền trèo tường rời đi.
Cố Thời Dục nhìn khung cửa sổ trống trơn, khóe miệng bất giác nở một nụ cười. Anh không ngờ cô lại là một cô gái thú vị đến thế.
Xem ra quả nhiên không thể tin lời đồn được.
Nhớ tới chuyện hôm qua cả hai đều bị chuốc thuốc, nụ cười trên môi anh tắt ngấm, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng như băng sương.
Ai là người bỏ thuốc, vì mục đích gì, anh dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết.
Bọn họ tính toán khéo thật.
Giờ anh rời khỏi nhà họ Cố, coi như cũng toại nguyện bọn họ.
Chỉ là anh đã vô tình hủy hoại sự trong trắng của một người con gái, còn làm lỡ dở nửa đời sau của cô, chỉ riêng số tiền gửi chỗ chiến hữu thì vẫn còn lâu mới đủ bù đắp.
Đây là lần đầu tiên sau khi bị liệt, anh xốc lại tinh thần, suy nghĩ nghiêm túc về quãng đời còn lại của mình.
Ở một diễn biến khác, sau khi rời khỏi nhà họ Cố, Quý Đường Đường tìm một chỗ kín đáo để vào lại bí cảnh.
Trong bí cảnh, mảnh ruộng cô khai hoang đã ngập nước linh tuyền. Cô lấp lại chỗ dẫn nước từ hồ linh tuyền, lấy mạ ra bắt đầu cấy.
Thửa ruộng cô mới khai hoang không lớn lắm, chỉ cấy hết ba bó mạ. Vẫn còn thừa bảy tám bó mạ chưa cấy xong!
Vì thế, đợi sau khi cấy xong thửa ruộng này, cô lại tiếp tục vác cuốc lên làm việc.
Lần khai hoang này tốc độ của cô chậm hơn trước một chút. Ngoài những loại dược thảo và cây ăn quả quý hiếm, cô còn thu gom cả những loại dược liệu thông thường. Cô định ngày mai mang đến Cung Tiêu Xã xem có bán được tiền không.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô còn tranh thủ đi săn một chuyến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)