Sau khi ăn quả dại con gái mang về, ông cảm thấy tinh thần tốt hơn trước rất nhiều. Hơn nữa vết thương ở chân cũng không còn đau, ông cảm thấy tràn trề sức lực.
Chiều nay, sau khi mấy mẹ con Từ Quế Phân đi làm, ông chống nạng dọn dẹp nhà cửa một lượt từ trong ra ngoài, sau đó hầm con gà mà Quý Đường Đường lấy ra lúc trưa.
Ông còn làm theo lời dặn của Quý Đường Đường, rửa sạch mấy quả dại vàng ươm bỏ vào nồi hầm cùng với gà.
Mấy quả vàng ươm này ông cũng không biết tên là gì, bỏ vào trong canh hầm cùng thịt gà hơn nửa tiếng thì quả đã tan vào trong nước, trong nồi tỏa ra một mùi thơm thanh khiết kỳ lạ.
Quý Trường Minh ngửi mùi thơm mà thầm thấy may mắn, may mà năm xưa bố mẹ chê ông và Quế Phân sinh một đứa con gái xong thì mãi không có động tĩnh gì, còn gia đình em trai thứ hai lại sinh liền hai con trai, nên kiên quyết cho họ ra ở riêng.
Nếu không, mùi thơm này bay ra ngoài, e rằng những người bên nhà cũ lại tới tìm họ gây chuyện.
Khi Quý Đường Đường mang rau dại từ trong bí cảnh ra ngoài, canh gà đã hầm xong. Trong phòng thoang thoảng mùi thơm nồng đậm.
Từ Quế Phân gánh củi từ bên ngoài về, ngửi thấy mùi thơm trong không khí, không nhịn được hít sâu một hơi, lộ ra vẻ mặt say mê.
Quý Tiểu Huệ ôm củi đi theo sau bà, không ngừng nuốt nước miếng. Thấy chị cả ôm một bó rau dại trên tay, cô bé vội vàng vứt củi trong tay xuống, chạy tới đón lấy: "Chị cả, để em mang đi rửa."
"Không cần đâu, chỗ rau này chị rửa rồi. Lát nữa nhúng thẳng vào nồi là ăn được ngay. Em đi rửa tay trước đi, chúng ta chuẩn bị ăn cơm." Lúc Quý Đường Đường đi ra, cô đã thuận tay dùng linh tuyền trong bí cảnh rửa sạch rau dại.
Vợ chồng Quý Trường Minh buổi trưa đã biết chuyện Quý Đường Đường gặp kỳ ngộ, lúc này nghe thấy cũng không cảm thấy kỳ lạ.
Còn Quý Tiểu Huệ, lúc trưa nay ra khỏi nhà, Từ Quế Phân cũng đã tiết lộ đôi chút với cô bé, đồng thời dặn dò kỹ lưỡng, chuyện trong nhà không được nói ra ngoài, nếu nói ra thì cả nhà sau này không có cái ăn là chuyện nhỏ, mà còn rước họa vào thân.
Quý Tiểu Huệ tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại biết chừng mực. Cô bé biết chuyện này quan trọng, chiều nay có mấy người bạn cùng đi cắt cỏ lợn hỏi chuyện liên quan đến chị gái, cô bé đều kín miệng, câu nào không nên nói thì một chữ cũng không tiết lộ ra ngoài.
Lúc này cô bé cũng tỏ ra rất bình tĩnh, quay người đi rửa tay, sau đó lấy bát đũa tới giúp dọn cơm.
Quý Đường Đường nhìn cô em gái gầy gò này, trong mắt lộ ra vẻ tán thưởng.
Cô bé này được đấy.
Trong nhà không còn nhiều lương thực, Quý Trường Minh thấy có hai con gà nên buổi tối không nấu ngũ cốc thô nữa. Cả nhà cứ thế quây quần bên nồi, ăn thịt gà, nhúng rau dại ăn.
Rau dại được linh tuyền nuôi dưỡng vừa non vừa giòn, nhúng vào trong canh gà, mùi vị lại chẳng kém gì thịt gà.
Loại rau dại trước kia không được ưa chuộng, hôm nay lại được tranh nhau ăn.
"Rau dại này ngon thật đấy, lúc mới ăn vào miệng thì có vị hơi đắng, ăn xong trong miệng lại có vị ngọt hậu, còn có mùi thơm thanh nhè nhẹ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)