Cái tin cô nàng Lưu Trường Anh bỗng dưng tỉnh trí sau một đêm đã làm cả thôn Thạch Đường xôn xao. Trường Anh vốn là cháu họ xa của A Nhu, tính ra cũng ngoài năm đời. Cô nàng này từ nhỏ đã phản ứng chậm chạp, 25 tuổi đầu mà IQ chẳng khác gì đứa trẻ lên ba.
Sự tình bắt đầu từ cái ngày 12 tháng 12 định mệnh ấy. Một linh hồn từ tương lai định chiếm xác A Nhu nhưng thất bại thảm hại, cuối cùng đành "ngậm ngùi" dạt sang nhập vào cái xác khù khờ của Lưu Trường Anh. Cô nàng xuyên sách này cũng thật cao điệu, ngay đêm đó đã thể hiện sự tỉnh táo khác thường, khiến cha mẹ cô ta - ông Lưu Thanh Sinh và bà Phùng Thanh - mừng như vớ được vàng.
Lại nói về nữ chính của chúng ta, A Nhu sinh năm Quý Dậu (1933), năm nay vừa tròn 22 tuổi. Ở cái thời đại này, 22 tuổi mà chưa chồng con thì đúng là hàng "quá lứa lỡ thì". Nguyên nhân khiến cô đến giờ vẫn "cao số" là vì cô kén chọn vô cùng.
Cô chẳng đòi hỏi đối phương phải giàu sang hay tài giỏi, mà ngặt nỗi cô lại cực kỳ dị ứng với đàn ông có gương mặt quá tuấn tú. Chuyện này làm cả làng tưởng cô mắc chứng ghét đàn ông. Thực ra, nhan sắc của A Nhu ở kiếp này y hệt kiếp trước, dù mặc vải thô sờn cũ vẫn rực rỡ thoát tục. Nhưng vì bóng ma tâm lý từ gã Thái tử độc ác kiếp trước, cứ hễ thấy trai đẹp là cô sợ đến phát bệnh.
Gia đình A Nhu vốn là dòng dõi phú thương sa sút. Mẹ cô - bà Phùng Hà Hoa (tên thật là Phùng Uyển Như) vốn là thiên kim tiểu thư, sau khi gia đình bị giặc hại thì đổi tên, gả cho người làm công Lưu Hải Phong đã cứu mạng bà rồi về thôn Thạch Đường sinh sống. Bởi vậy, A Nhu và anh trai Lưu Thanh Giác đều được mẹ dạy dỗ chữ nghĩa đàng hoàng. Anh trai cô hiện là giáo viên tiểu học trong thôn, còn A Nhu vì quá xinh đẹp nên cha mẹ chỉ dám cho học hết trung học ở gần nhà.
Sáng hôm ấy, khi nắng đã lên cao, A Nhu mới tỉnh giấc. Tiếng bà Phùng gõ cửa dồn dập:
"A Nhu, con tỉnh chưa? Dậy nhanh lên ăn cơm nào, mẹ ninh cho con bát canh trứng gà rồi đây này."
"Dạ mẹ, con dậy ngay đây ạ." - A Nhu nhẹ nhàng đáp lại.
Lúc cô ra sân thì cha và anh trai đã đi giúp dân làng giết lợn ăn Tết. Trong nhà chỉ còn bà Phùng, còn chị dâu Lục Viện Viện đã dắt mấy đứa nhỏ ra ngoài xem náo nhiệt.
"Mẹ với cha và anh chị đã dùng bữa chưa ạ? Nhà mình đã ai ăn trứng chưa mẹ?"
"Mọi người ăn cả rồi, con cứ lo hão. Ăn đi cho mẹ mừng!"
Thấy mẹ cứ đứng bên cạnh nhìn mình, A Nhu múc một thìa đưa lên miệng bà:
“Mẹcũng ăn một miếng với con cho vui."
“Mẹăn rồi, A Nhu tự ăn đi thôi." - Bà Phùng cảm động nhìn con gái, thầm nghĩ đúng là "áo bông nhỏ" của mình có khác.
Đợi A Nhu ăn được nửa bát cơm, bà Phùng mới lân la vào chuyện chính:
"A Nhu này, con có nhớ Vương Tiểu Diễm ở thôn bên, bạn học tiểu học với con không?"
"Có phải cái cô dáng cao cao, gầy nhẳng không mẹ? Hình như trong thôn ấy chỉ có mình cô ta là cùng lứa với con thôi nhỉ."
Bà Phùng thở dài:
"Khổ thân nó, nghe đâu giờ đã ba mặt con rồi mà nhà chồng vẫn trọng nam khinh nữ, vừa cai sữa đứa thứ ba là đã bắt bụng mang dạ chửa đứa nữa. Phận đàn bà sinh nở như bước chân qua cửa quỷ, không kiêng khem tử tế thì về già chỉ có mang một thân bệnh tật. Nhà mẹ đẻ nó cũng chẳng quản nổi, mẹ nó bảo ai mà chẳng sống qua như thế."
A Nhu nghe vậy, bèn bồi thêm một câu:
"Vẫn là cha thương mẹ nhất. Mẹ ạ, nếu con không tìm được ai đối xử tốt với con như cha đối với mẹ, thì con chẳng gả đi đâu hết."
Bà Phùng nắm lấy tay con, bộc bạch:
“Mẹcũng nghĩ thế, nhưng đời này tìm được người như cha con khó lắm. Đàn ông thôn này không đánh vợ đã là tốt rồi. Nhưng mẹ lo lắm, cha mẹ rồi cũng già, anh trai con còn có gia đình riêng, con cứ ở vậy một mình thì lúc ốm đau biết dựa vào ai?"
Thấy con gái im lặng, bà hỏi thẳng:
"Cho nên... ý mẹ là muốn để con đi xem mắt lần này, được không?"
A Nhu hỏi lại:
“Mẹ, con không phản đối chuyện lấy chồng, nhưng con muốn tìm người nào trông thuận mắt, chứ hạng gối thêu hoa chỉ được cái mã ngoài thì con không ham."
Bà Phùng mừng rỡ, cười tít mắt:
"Con yên tâm, lần này mẹ đảm bảo con sẽ ưng. Người này tuy tuổi hơi cứng một chút, nhưng đàn ông già dặn mới biết xót vợ. mẹ còn nhờ bà cốt xem hộ rồi, người ta tuổi Sửu, cực kỳ hợp với tuổi Dậu của con đấy."
"Tuổi Sửu ạ? Thế chẳng phải người ta đã 30 tuổi rồi sao? Kiếp trước tuổi này là lên chức ông nội rồi đấy mẹ ạ!" - A Nhu trố mắt kinh ngạc.
"Bất quá... mẹ bảo này, 30 tuổi chưa vợ không phải có vấn đề gì đâu. Người ta hồi nhỏ đã làm liên lạc cho bộ đội, lập công giết giặc, rồi nhập ngũ chính thức nên bận rộn chiến trường mà lỡ dở. Mấy năm trước còn đi kháng chiến bên Triều Tiên, giờ 30 tuổi đã lên chức Đoàn trưởng rồi đấy!"
Nghe đến hai chữ "Đoàn trưởng" và "anh hùng", A Nhu bỗng thấy có thiện cảm lạ lùng. Kiếp trước cô từng được quân lính cứu mạng nên rất kính trọng những người lính bảo vệ tổ quốc.
"Thôi được rồi, chuyện cả đời thì cứ phải nhìn tận mặt mới biết được. Con không chịu nổi hạng người nhìn vào thấy buồn nôn đâu, phải thuận mắt mới tính tiếp được mẹ ạ."
"Con đồng ý là tốt rồi! Vậy sáng mai, mẹ con mình cùng đi xem mặt nhé!" - Bà Phùng thở phào nhẹ nhõm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)